Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền
Universal Declaration of Human Rights
Eleanor Roosevelt cầm bản dịch tiếng Tây Ban Nha của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền
Eleanor Roosevelt cầm bản dịch tiếng Tây Ban Nha của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền
Được viết 1948
Thông qua 10 tháng 12, 1948
Nơi lưu giữ Palais de Chaillot, Paris
Tác giả John Peters Humphrey (người Canada), René Cassin (người Pháp), P. C. Chang (người Trung Quốc), Charles Malik (người Liban), Eleanor Roosevelt (người Hoa Kỳ), và nhiều người khác
Mục đích Nhân quyền
Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là tuyên ngôn về các quyền cơ bản của con người được Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 10 tháng 12 năm 1948 tại Palais de ChaillotParis, Pháp. Bản Tuyên ngôn đã được dịch ra ít nhất 375 ngôn ngữ.[1] Tuyên bố phát sinh trực tiếp từ những kinh nghiệm của Thế chiến thứ hai và là tuyên ngôn nhân quyền đầu tiên trên thế giới, trong đó liệt kê các quyền cơ bản mà mọi cá nhân được hưởng. Nó bao gồm 30 điều đã được xây dựng trong các Thỏa ước quốc tế, thỏa ước nhân quyền khu vực, hiến pháp và luật pháp quốc gia. Bộ Luật Nhân quyền Quốc tế bao gồm Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa, và Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị cùng hai Nghị định thư không bắt buộc III. Năm 1966, Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc đã thông qua hai Công ước trên, qua đó hoàn thành cơ bản Bộ Luật Nhân quyền Quốc tế.
Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi quốc gia và mọi dân tộc. Tinh thần của bản Tuyên ngôn là dùng truyền đạt và giáo dục để nỗ lực thúc đẩy các quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc tôn trọng các quyền con người cơ bản được đưa ra trong Tuyên ngôn.
Điều khoản cuối cùng của bản Tuyên ngôn có viết "Không được phép diễn giải bất kỳ điều khoản nào trong Bản tuyên ngôn này theo hướng ngầm ý cho phép bất kỳ quốc gia, nhóm người hay cá nhân nào được quyền tham gia vào bất kỳ hoạt động nào hay thực hiện bất kỳ hành vi nào nhằm phá hoại bất kỳ quyền và tự do nào nêu trong Bản tuyên ngôn này".

Toàn văn

Xét rằng: Sự công nhận nhân phẩm của tất cả con người trong đại gia đình nhân loại và những quyền bình đẳng không thể tước đoạt của họ là nền tảng của tự do, công lý và hòa bình trên thế giới.
Xét rằng: Hành vi xem thường và chà đạp nhân quyền đã dẫn đến những hành động man rợ, xúc phạm đến lương tâm nhân loại. Việc tiến đến một thế giới trong đó tất cả mọi người được hưởng sự tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, không còn lo sợ hãi và nghèo khó, phải được tuyên xưng như là ước vọng cao nhất của con người.
Xét rằng: Nhân Quyền cần phải được bảo vệ bằng luật pháp, để con người không bị bắt buộc phải sử dụng đến biện pháp cuối cùng là vùng dậy chống lại độc tài và áp bức.
Xét rằng: Mối quan hệ hữu nghị giữa các quốc gia cần được khuyến khích và mở rộng.
Xét rằng: Trong Hiến Chương, các dân tộc của cộng đồng Liên Hiệp Quốc đã lại một lần nữa xác định niềm tin vào những quyền căn bản của con người, vào nhân phẩm và giá trị con người, vào quyền bình đẳng nam nữ và cũng đã quyết định cổ vũ cho các tiến bộ xã hội và cải tiến mức nhân sinh trong bối cảnh ngày càng tự do hơn.
Xét rằng: Các quốc gia hội viên đã cam kết hợp tác với Liên Hiệp Quốc, nhằm cổ vũ việc tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản.
Xét rằng: Sự hiểu biết chung về nhân quyền và tự do là điều tối quan trọng để có thể thực hiện đầy đủ sự cam kết trên.
Do đó, Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc long trọng công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền này như là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi dân tộc và quốc gia, nhằm giúp cho mọi cá nhân và thành phần của xã hội luôn luôn theo sát tinh thần của Bản Tuyên Ngôn, dùng sự truyền đạt và giáo dục, để nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này.
Mặt khác, bằng những phương thức tiến bộ trong phạm vi quốc gia cũng như quốc tế, phải bảo đảm sự thừa nhận và tuân hành Bản Tuyên Ngôn một cách có hiệu lực, trong các dân tộc của các nước thành viên, và ngay cả trong những người dân sống trên các phần đất thuộc quyền cai quản của các nước đó.
Ðiều 1:
Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và quyền. Mọi người đều được phú bẩm về lý trí và lương tâm và vì thế phải đối xử với nhau trên tinh thần bác ái.
Ðiều 2:
Mọi người đều được hưởng tất cả những quyền và tự do được công bố trong Bản Tuyên Ngôn này và không có một sự phân biệt nào, như chủng tộc, màu da, phái tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hay tất cả quan điểm khác, quốc tịch hay nguồn gốc xã hội, tài sản, nơi sinh, hay tất cả những hoàn cảnh khác. Hơn nữa, cũng không được có sự phân biệt nào đối với con người sống trên một quốc gia hay trên một lãnh thổ, căn cứ trên cơ chế chính trị, nền tảng luật pháp hay quy chế quốc tế của quốc gia hay lãnh thổ đó. Cho dù quốc gia hay lãnh thổ này độc lập hay dưới sự bảo hộ, không được tự trị hay ở trong tình trạng bị hạn chế về chủ quyền.
Ðiều 3:
Mọi người đều có quyền sống, quyền tự do và an toàn cá nhân.
Ðiều 4:
Không ai bị cưỡng bức làm nô lệ hay tôi đòi. Chế độ nô lệ và buôn bán nô lệ dưới mọi hình thức đều bị nghiêm cấm.
Ðiều 5:
Không một người nào phải chịu cực hình, tra tấn, hay bất kỳ hình thức đối xử, hoặc trừng phạt bất nhân, hay có tính cách lăng nhục.
Ðiều 6:
Ở bất cứ nơi nào, mỗi người đều có quyền được công nhận tư cách con người của mình trước pháp luật.
Ðiều 7:
Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và phải được bảo vệ một cách bình đẳng, không kỳ thị phân biệt. Tất cả đều được quyền bảo vệ ngang nhau, chống lại mọi kỳ thị vi phạm Bản Tuyên Ngôn này, cũng như chống lại mọi kích động dẫn đến kỳ thị như vậy.
Ðiều 8:
Mọi người đều có quyền được bảo vệ và bênh vực bởi các cơ quan tư pháp quốc gia có thẩm quyền về các hành vi vi phạm các quyền căn bản, do Hiến Pháp và Luật Pháp quy định.
Ðiều 9:
Không một ai bị bắt bớ, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán.
Ðiều 10:
Mọi người đều có bằng nhau quyền được phân xử công khai và công bằng, trước một tòa án độc lập và vô tư, để được phán quyết về các quyền lợi và nhiệm vụ của mình, hay về những tội phạm mà mình bị cáo buộc.
Ðiều 11:
  1. Khi truy tố trước pháp luật, mọi người được xem là vô tội, cho đến khi pháp luật chứng minh là có tội, trong một phiên tòa công khai và tòa án này phải cung ứng tất cả mọi bảo đảm cần thiết cho quyền biện hộ của đương sự.
  2. Không ai có thể bị kết án khi có những hành động hay sơ suất xảy ra vào lúc mà luật pháp của quốc gia hay quốc tế không qui định đó là một hành vi phạm pháp. Tương tự như vậy, không được áp đặt một hình phạt nào nặng hơn hình phạt được ấn định vào lúc hành vi phạm pháp xảy ra.
Ðiều 12:
Không một ai bị xâm phạm một cách độc đoán về đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình. Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ, trước những xâm phạm và xúc phạm như vậy.
Ðiều 13:
  1. Mọi người có quyền tự do di chuyển và cư trú, trong phạm vi biên giới của quốc gia.
  2. Mọi người đều có quyền rời khỏi lãnh thổ bất kỳ nước nào, kể cả nước của mình, và quyền trở về xứ sở.
Ðiều 14:
  1. Trước sự ngược đãi, mọi người đều có quyền tị nạn và tìm sự dung thân tại các quốc gia khác.
  2. Quyền này không được kể đến, trong trường hợp bị truy nã thật sự vì các tội phạm không có tính chính trị, hay do những hành vi trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.
Ðiều 15:
  1. Mọi người đều có quyền có quốc tịch.
  2. Không một ai bị tước bỏ quốc tịch, hay bị từ chối quyền thay đổi quốc tịch, một cách độc đoán.
Ðiều 16:
  1. Nam và nữ trong tuổi trưởng thành có quyền kết hôn và lập gia đình, mà không bị hạn chế về lý do chủng tộc, quốc tịch hay tôn giáo. Nam nữ đều có quyền bình đẳng lúc kết hôn, trong đời sống vợ chồng và lúc ly hôn.
  2. Hôn nhân chỉ có thể tiến hành khi cả hai đều được tự do quyết định và đồng ý thật sự.
  3. Gia đình phải được xem là một đơn vị tự nhiên và căn bản của xã hội, và được quyền bảo vệ của xã hội và quốc gia.
Ðiều 17:
  1. Mọi người đều có quyền sở hữu tài sản cá nhân cũng như tập thể.
  2. Không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình một cách độc đoán.
Ðiều 18:
Mọi người đều có quyền về tự do tư tưởng, nhận thức và tôn giáo. Quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng, cũng như quyền tự do biểu lộ tôn giáo hay tín ngưỡng của mình, với tư cách cá nhân hay tập thể, ở nơi công cộng hay nơi chốn riêng, bằng sự truyền dạy, thực hành, thờ phượng và áp dụng các nghi thức đạo giáo.
Ðiều 19:
Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm. Quyền này bao gồm sự tự do quan điểm mà không bị xen vào quấy rầy và được tự do tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và tư tưởng qua mọi phương tiện truyền thông bất kể biên giới.
Ðiều 20:
  1. Mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hội, một cách ôn hòa .
  2. Không một ai có thể bị cưỡng bách gia nhập vào một đoàn thể.
Ðiều 21:
  1. Mọi người đều có quyền tham gia vào việc điều hành xứ sở của mình, một cách trực tiếp hay qua các đại biểu được tuyển chọn một cách tự do.
  2. Mọi người đều có quyền đón nhận những dịch vụ công cộng của quốc gia một cách bình đẳng.
  3. Ý muốn của người dân phải là nền tảng của quyền lực chính quyền. Ý muốn này phải được thể hiện qua các cuộc bầu cử định kỳ và thực sự , bằng phiếu kín, qua phương thức phổ thông và bình đẳng đầu phiếu, hay các phương thức tương đương của bầu cử tự do.
Ðiều 22:
Vì là thành viên của xã hội, mỗi người đều có quyền an ninh xã hội, qua các cố gắng của quốc gia và hợp tác quốc tế, dựa theo phương cách tổ chức và tài nguyên của mỗi nước. Quyền này được đặt trên căn bản của sự thụ hưởng những quyền về kinh tế, xã hội và văn hóa, cần thiết cho nhân phẩm và sự phát triển tự do của mỗi cá nhân.
Ðiều 23:
  1. Mọi người đều có quyền làm việc, quyền tự do chọn việc làm, quyền được hưởng các điều kiện làm việc chính đáng và thuận lợi đối với công việc, và quyền được bảo vệ chống thất nghiệp.
  2. Mọi người, không vì lý do kỳ thị nào, đều có quyền được hưởng lương bổng như nhau cho cùng một công việc.
  3. Mọi người làm việc đều được quyền hưởng thù lao một cách công bằng và thích hợp, khả dĩ bảo đảm cho bản thân và gia đình mình một cuộc sống xứng đáng với nhân phẩm, cũng như được trợ giúp nếu cần, qua các phương thức bảo vệ xã hội khác.
  4. Mọi người đều có quyền thành lập và tham gia vào các nghiệp đoàn, để bảo vệ quyền lợi của mình.
Ðiều 24:
Mọi người đều có quyền nghỉ ngơi và giải trí, kể cả việc hạn chế hợp lý số giờ làm việc, và các ngày nghỉ định kỳ có trả lương.
Ðiều 25:
  1. Mọi người đều có quyền được hưởng một mức sống phù hợp với sức khỏe và sự no ấm cho bản thân và gia đình bao gồm: thực phẩm, quần áo, nhà ở, y tế và các dịch vụ xã hội cần thiết, quyền an sinh trong lúc thất nghiệp, đau ốm, tàn tật, góa bụa, tuổi già hay các tình huống thiếu thốn khác do các hoàn cảnh ngoài khả năng kiểm soát của mình.
  2. Các bà mẹ và trẻ con phải được hưởng sự chăm sóc và trợ giúp đặc biệt. Tất cả mọi trẻ con, sinh có hôn thú hay không, đều được xã hội bảo vệ một cách bình đẳng.
Ðiều 26:
  1. Mọi người đều có quyền được giáo dục. Giáo dục phải được miễn phí, ít nhất là ở bậc tiểu học và căn bản. Giáo dục tiểu học phải bắt buộc. Giáo dục kỹ thuật và chuyên nghiệp phải được mở rộng và giáo dục đại học phải được mở rộng bình đẳng cho mọi người, trên căn bản tài năng xứng đáng.
  2. Giáo dục phải được điều hướng để phát triển đầy đủ nhân cách, và củng cố sự tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản. Giáo dục phải nhằm cổ vũ sự cảm thông, lòng khoan dung, và tình hữu nghị giữa mọi quốc gia, mọi nhóm chủng tộc hoặc tôn giáo, và hỗ trợ việc phát triển các sinh hoạt của Liên Hiệp Quốc nhằm duy trì hòa bình.
  3. Cha mẹ có quyền ưu tiên chọn lựa phương cách giáo dục dành cho con cái mình.
Ðiều 27:
  1. Mọi người đều có quyền tự do tham gia sinh hoạt văn hóa cộng đồng, thưởng thức các bộ môn nghệ thuật, và cùng chia sẻ các tiến bộ khoa học cũng như các lợi ích của khoa học.
  2. Mọi người đều có quyền được bảo vệ về tác quyền, trên bình diện tinh thần cũng như quyền lợi vật chất, đối với các tác phẩm khoa học, văn chương, hay nghệ thuật.
Ðiều 28:
Mọi người đều có quyền đòi hỏi được sống trong một trật tự xã hội và trật tự quốc tế, trong đó các quyền và các tự do được đề cập trong Bản Tuyên Ngôn này có thể được thể hiện đầy đủ.
Ðiều 29:
  1. Mọi người đều có bổn phận đối với cộng đồng nào mà chỉ trong đó mới có thể phát triển toàn vẹn và tự do nhân cách của mình.
  2. Trong việc hành xử nhân quyền và thụ hưởng tự do, mọi người chỉ phải chịu những hạn chế do luật định, và những hạn chế này chỉ nhằm mục tiêu bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền, và quyền tự do của những người khác, cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng, và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ.
  3. Trong bất cứ trường hợp nào, nhân quyền và những quyền tự do này cũng không được hành xử trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.
Ðiều 30:
Không một điều nào trong Bản Tuyên Ngôn này được hiểu và hàm ý cho phép một nước, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền có những việc làm hay hành động nhằm hủy diệt nhân quyền và tự do được thừa nhận trong bản Tuyên Ngôn này.
Liên Hiệp Quốc, ngày 10 tháng 12 năm 1948

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Danh sách các đản phải chính trị Việt Nam

Dưới đây là danh sách các đảng phái chính trị của Việt Nam trong lịch sử và hiện tại. Danh sách này chỉ liệt kê những đảng chính trị từng đăng ký chính thức, hoặc có ảnh hưởng nhất định tại Việt Nam.
Hiện tại, các đảng chính trị khác, ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam, đều không được chính quyền Việt Nam công nhận do Hiến pháp 1992 (đặc biệt Điều 4) chỉ công nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản.
(Nguon: http://vi.wikipedia.org/wiki/Danh_s%C3%A1ch_%C4%91%E1%BA%A3ng_ph%C3%A1i_ch%C3%ADnh_tr%E1%BB%8B_Vi%E1%BB%87t_Nam )
Ngưng hoạt động 
Đang hoạt động
Danh xưng chính thức Tên khác Năm
thành lập
Lãnh đạo quan trọng Ghi chú
Thành lập trước 1930
Việt Nam Quang phục Hội
1912 Phan Bội Châu Tan rã tháng 5 năm 1925, sát nhập hoàn toàn vào Việt Nam Phục quốc Đồng minh Hội năm 1939
Tân Việt Thanh niên Đoàn Tâm Tâm Xã 1923 Lê Hồng Phong Sáp nhập vào HVNCMTN năm 1925
Đảng Lập hiến Đông Dương Parti Constitutionaliste Indochinois 1923 Bùi Quang Chiêu Tan rã năm 1939
Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội 1925 Nguyễn Ái Quốc Phân lập tháng 8 năm 1929
Đảng Thanh niên Cao vọng Thanh niên Cao vọng Đảng
Hội kín Nguyễn An Ninh
1925 Nguyễn An Ninh Tan rã năm 1928
Tân Việt Cách mạng Đảng Đảng Phục Việt
Hội Hưng Nam
(1925)
Việt Nam Cách mạng Đảng
Việt Nam Cách mệnh Đảng
(1926)
Việt Nam Cách mạng Đồng chí Hội (1927)
Đảng Tân Việt (1928)
1925 Tôn Quang Phiệt Chuyển đổi sang ĐDCSLĐ tháng 9 năm 1929
Đảng Thanh niên Thanh niên Đảng
Jeune Annam
1926 Trần Huy Liệu Tan rã trong cùng năm
Đông Dương Lao động Đảng
1926 Cao Triều Phát Bị chính quyền thực dân giải tán tháng 12 năm 1929
Đảng Việt Nam Độc lập An Nam Độc lập Đảng
Parti Annamite d'Indépendance - PAI
1927 Nguyễn Thế Truyền Bị chính quyền thực dân giải tán tháng 12 năm 1929
Việt Nam Quốc dân Đảng[1] Việt Quốc 1927 Nguyễn Thái Học
Đông Dương Cộng sản Đảng
1929 Trịnh Đình Cửu Sát nhập với An Nam Cộng sản Đảng thành Đảng Cộng sản Việt Nam tháng 2 năm 1930.
An Nam Cộng sản Đảng
1929 Châu Văn Liêm Sát nhập với Đông Dương Cộng sản Đảng thành Đảng Cộng sản Việt Nam tháng 2 năm 1930.
Đông Dương Cộng sản Liên đoàn
1929 Võ Nguyên Giáp Sát nhập với Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 24 tháng 2 năm 1930
Thành lập 1930-1945
Đảng Cộng sản Việt Nam Đảng Cộng sản Đông Dương (1930)
Hội nghiên cứu Chủ nghĩa Marx (1945)
Đảng Lao động Việt Nam (1951)
1930 Nguyễn Ái Quốc Đảng cầm quyền tại Việt Nam
Việt Nam Cách mệnh Đảng Đảng Cách mệnh An Nam
Việt Nam Quốc dân Cách mệnh Đảng
Đảng Quốc gia Cách mệnh An Nam
1930 Lệnh Trạch Dân Sát nhập trở lại với Việt Nam Quốc dân Đảng ngày 15 tháng 7 năm 1932
Việt Nam Phục quốc Đồng minh Hội Phục quốc Hội, Việt Nam Độc lập Vận động Đồng minh Hội 1939 Cường Để Tan rã năm 1945
Đại Việt Quốc gia Xã hội Đảng Đảng Đại Việt Quốc xã 1936 Nguyễn Xuân Tiếu Bị chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa giải tán và tan rã năm 1946
Đảng Dân chủ Đông Dương
1937 Nguyễn Văn Thinh Tan rã năm 1939
Đại Việt Dân chính Đảng Đảng Hưng Việt 1938 Nguyễn Tường Tam Sát nhập với Việt Nam Quốc dân Đảng tháng 5 năm 1945
Đảng Nhân dân Cách mạng
1940 Trần Văn Ân Tan rã năm 1941, sát nhập hoàn toàn với Việt Nam Quốc gia Độc lập Đảng tháng 5 năm 1945
Đại Việt Quốc dân đảng[1] Đảng Đại Việt 1939 Trương Tử Anh Tan rã năm 1965, tái lập năm 1972, tan rã lần thứ 2 năm 1975, tái lập lần thứ 2 năm 1995. Hiện tại hình thành 3 hệ phái khác nhau.
Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội Việt Cách 1942 Nguyễn Hải Thần Tan rã năm 1946
Đại Việt Phục hưng Hội
1942 Ngô Đình Diệm Tan rã năm 1945
Đảng Đại Việt Duy dân
1943 Lý Đông A Tự giải tán năm 1946
Đảng Dân chủ Việt Nam
1944 Dương Đức Hiền Tự giải tán năm 1988
Thành lập 1945-1954
Đại Việt Quốc gia Cách mệnh Ủy viên Hội
1945
Tan rã cùng năm đó
Việt Nam Quốc gia Độc lập Đảng
1945 Hồ Văn Ngà Sát nhập với Đảng Dân chủ Xã hội Việt Nam năm 1946
Đảng Xã hội Việt Nam
1946 Nguyễn Xiển Tự giải tán năm 1988
Dân chủ Xã hội Đảng[1] Đảng Dân chủ Xã hội Việt Nam
Đảng Dân Xã
Dân Xã Đảng Hòa Hảo
1946 Huỳnh Phú Sổ
Đảng Cần lao Nhân vị Công nông Chánh Đảng (1953)
Cần lao Nhân vị Cách mạng Đảng
1953 Ngô Đình Nhu Bị chính quyền Việt Nam Cộng hòa giải tán và tan rã năm 1963
Thành lập 1954-1975
Đảng Phục hưng
1954 Trần Văn Hương Giải tán năm 1963
Đảng Xã hội cấp tiến Miền Nam
1961 Nguyễn Văn Hiếu Sát nhập trở lại với Đảng Xã hội Việt Nam năm 1975
Đảng Nhân dân cách mạng Miền Nam
1962 Nguyễn Văn Linh Sát nhập trở lại với Đảng Lao động Việt Nam năm 1975
Đảng Tân Đại Việt[1] Tân Đại Việt 1964 Nguyễn Ngọc Huy Tách ra từ Đại Việt Quốc dân đảng, tan rã năm 1975, tái lập ở hải ngoại năm 1981, tan rã năm 1990, tái lập lần nữa vào năm 1992, tan rã năm 1993, tái lập năm 2002.
Đại Việt Cách mạng Đảng[1] Đảng Đại Việt Cách mạng 1965 Hà Thúc Ký Tách ra từ Đại Việt Quốc dân đảng, tan rã năm 1975, tái lập ở hải ngoại năm 1988. Hiện tại hình thành 2 hệ phái khái nhau.
Đảng Dân chủ
1967 Nguyễn Văn Thiệu Bị chính quyền Cộng hòa miền Nam Việt Nam giải tán và tan rã năm 1975
Việt Nam Nhân xã Cách mạng Đảng Nhân xã Đảng, Đảng Nhân xã 1967 Trương Công Cừu Bị chính quyền Cộng hòa miền Nam Việt Nam giải tán và tan rã năm 1975
Đảng Công Nông Việt Nam
1969 Trần Quốc Bửu Bị chính quyền Cộng hòa miền Nam Việt Nam giải tán và tan rã năm 1975
Thành lập sau 1975
Việt Nam Canh tân Cách mạng Đảng[1][2] Đảng Việt Tân 1982 Hoàng Cơ Minh
Đảng Nhân dân Hành động Việt Nam[1][2]
1991 Nguyễn Sỹ Bình
Đảng Dân tộc Việt Nam[1][2]
2003 Nguyễn Hữu Chánh
Đảng Dân chủ Nhân dân[3]
2004 Đỗ Công Thành Không rõ tình trạng hoạt động
Đảng Dân chủ Việt Nam[3][4] Đảng Dân chủ 21 2006 Hoàng Minh Chính Hiện tại hình thành 3 hệ phái khác nhau.
Đảng Vì dân[1]
2006 Nguyễn Công Bằng Không rõ tình trạng hoạt động
Đảng Thăng Tiến Việt Nam[3]
2006
Không rõ tình trạng hoạt động

Hiến pháp 1946

QUỐC HỘI
Số: Không số
VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
----- o0o -----
Ngày 09 Tháng 11 năm 1946       



HIẾN PHÁP
NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ
(QUỐC HỘI NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ THÔNG QUA NGÀY 9-11-1946)

LỜI NÓI ĐẦU
Cuộc cách mạng tháng Tám đã giành lại chủ quyền cho đất nước, tự do cho nhân dân và lập ra nền dân chủ cộng hoà.
Sau tám mươi năm tranh đấu, dân tộc Việt Nam đã thoát khỏi vòng áp bức của chính sách thực dân, đồng thời đã gạt bỏ chế độ vua quan. Nước nhà đã bước sang một quãng đường mới.
Nhiệm vụ của dân tộc ta trong giai đoạn này là bảo toàn lãnh thổ, giành độc lập hoàn toàn và kiến thiết quốc gia trên nền tảng dân chủ.
Được quốc dân giao cho trách nhiệm thảo bản Hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, Quốc hội nhận thấy rằng Hiến pháp Việt Nam phải ghi lấy những thành tích vẻ vang của Cách mạng và phải xây dựng trên những nguyên tắc dưới đây:
- Đoàn kết toàn dân, không phân biệt giống nòi, gái trai, giai cấp, tôn giáo.
- Đảm bảo các quyền tự do dân chủ.
- Thực hiện chính quyền mạnh mẽ và sáng suốt của nhân dân.
Với tinh thần đoàn kết, phấn đấu sẵn có của toàn dân, dưới một chính thể dân chủ rộng rãi, nước Việt Nam độc lập và thống nhất tiến bước trên đường vinh quang, hạnh phúc, cùng nhịp với trào lưu tiến bộ của thế giới và ý nguyện hoà bình của nhân loại.

CHƯƠNG I
CHÍNH THỂ
Điều thứ 1
Nước Việt Nam là một nước dân chủ cộng hoà.
Tất cả quyền binh trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo.
Điều thứ 2
Đất nước Việt Nam là một khối thống nhất Trung Nam Bắc không thể phân chia.
Điều thứ 3
Cờ của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà nền đỏ, giữa có sao vàng năm cánh.
Quốc ca là bài Tiến quân ca.
Thủ đô đặt ở Hà Nội.

CHƯƠNG II
NGHĨA VỤ VÀ QUYỀN LỢI CÔNG DÂN
MỤC A
NGHĨA VỤ
Điều thứ 4
Mỗi công dân Việt Nam phải:
- Bảo vệ Tổ quốc
- Tôn trọng Hiến pháp
- Tuân theo pháp luật.
Điều thứ 5
Công dân Việt Nam có nghĩa vụ phải đi lính.

MỤC B
QUYỀN LỢI
Điều thứ 6
Tất cả công dân Việt Nam đều ngang quyền về mọi phương diện: chính trị, kinh tế, văn hoá.
Điều thứ 7
Tất cả công dân Việt Nam đều bình đẳng trước pháp luật, đều được tham gia chính quyền và công cuộc kiến quốc tuỳ theo tài năng và đức hạnh của mình.
Điều thứ 8
Ngoài sự bình đẳng về quyền lợi, những quốc dân thiểu số được giúp đỡ về mọi phương diện để chóng tiến kịp trình độ chung.
Điều thứ 9
Đàn bà ngang quyền với đàn ông về mọi phương diện.
Điều thứ 10
Công dân Việt Nam có quyền:
- Tự do ngôn luận
- Tự do xuất bản
- Tự do tổ chức và hội họp
- Tự do tín ngưỡng
- Tự do cư trú, đi lại trong nước và ra nước ngoài.
Điều thứ 11
Tư pháp chưa quyết định thì không được bắt bớ và giam cầm người công dân Việt Nam.
Nhà ở và thư tín của công dân Việt Nam không ai được xâm phạm một cách trái pháp luật.
Điều thứ 12
Quyền tư hữu tài sản của công dân Việt Nam được bảo đảm.
Điều thứ 13
Quyền lợi các giới cần lao trí thức và chân tay được bảo đảm.
Điều thứ 14
Những người công dân già cả hoặc tàn tật không làm được việc thì được giúp đỡ. Trẻ con được săn sóc về mặt giáo dưỡng.
Điều thứ 15
Nền sơ học cưỡng bách và không học phí. ở các trường sơ học địa phương, quốc dân thiểu số có quyền học bằng tiếng của mình.
Học trò nghèo được Chính phủ giúp.
Trường tư được mở tự do và phải dạy theo chương trình Nhà nước.
Điều thứ 16
Những người ngoại quốc tranh đấu cho dân chủ và tự do mà phải trốn tránh thì được trú ngụ trên đất Việt Nam.

MỤC C
BẦU CỬ, BÃI MIỄN VÀ PHÚC QUYẾT
Điều thứ 17
Chế độ bầu cử là phổ thông đầu phiếu. Bỏ phiếu phải tự do, trực tiếp và kín.
Điều thứ 18
Tất cả công dân Việt Nam, từ 18 tuổi trở lên, không phân biệt gái trai, đều có quyền bầu cử, trừ những người mất trí và những người mất công quyền.
Người ứng cử phải là người có quyền bầu cử, phải ít ra là 21 tuổi, và phải biết đọc, biết viết chữ quốc ngữ.
Công dân tại ngũ cũng có quyền bầu cử và ứng cử.
Điều thứ 19
Cách thức tuyển cử sẽ do luật định.
Điều thứ 20
Nhân dân có quyền bãi miễn các đại biểu mình đã bầu ra, theo điều thứ 41 và 61.
Điều thứ 21
Nhân dân có quyền phúc quyết về Hiến pháp và những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia, theo điều thứ 32 và 70.

CHƯƠNG III
NGHỊ VIỆN NHÂN DÂN
Điều thứ 22
Nghị viện nhân dân là cơ quan có quyền cao nhất của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà.
Điều thứ 23
Nghị viện nhân dân giải quyết mọi vấn đề chung cho toàn quốc, đặt ra các pháp luật, biểu quyết ngân sách, chuẩn y các hiệp ước mà Chính phủ ký với nước ngoài.
Điều thứ 24
Nghị viện nhân dân do công dân Việt Nam bầu ra. Ba năm bầu một lần.
Cứ 5 vạn dân thì có một nghị viên.
Số nghị viên của những đô thị lớn và những địa phương có quốc dân thiểu số sẽ do luật định.
Điều thứ 25
Nghị viên không phải chỉ thay mặt cho địa phương mình mà còn thay mặt cho toàn thể nhân dân.
Điều thứ 26
Nghị viện nhân dân tự thẩm tra xem các nghị viên có được bầu hợp lệ hay không.
Điều thứ 27
Nghị viện nhân dân bầu một Nghị trưởng, hai Phó nghị trưởng, 12 uỷ viên chính thức, 3 uỷ viên dự khuyết để lập thành Ban thường vụ.
Nghị trưởng và Phó nghị trưởng kiêm chức Trưởng và Phó trưởng Ban thường vụ.
Điều thứ 28
Nghị viện nhân dân mỗi năm họp hai lần do Ban thường vụ triệu tập vào tháng 5 và tháng 11 dương lịch.
Ban thường vụ có thể triệu tập hội nghị bất thường nếu xét cần.
Ban thường vụ phải triệu tập Nghị viện nếu một phần ba tổng số nghị viên hoặc Chính phủ yêu cầu.
Điều thứ 29
Phải có quá nửa tổng số nghị viên tới họp, hội nghị mới được biểu quyết.
Nghị viện quyết nghị theo quá nửa số nghị viên có mặt.
Nhưng muốn tuyên chiến thì phải có hai phần ba số nghị viên có mặt bỏ phiếu thuận.
Điều thứ 30
Nghị viện họp công khai, công chúng được vào nghe.
Các báo chí được phép thuật lại các cuộc thảo luận và quyết nghị của Nghị viện.
Trong những trường hợp đặc biệt, Nghị viện có thể quyết nghị họp kín.
Điều thứ 31
Những luật đã được Nghị viện biểu quyết, Chủ tịch nước Việt Nam phải ban bố chậm nhất là 10 hôm sau khi nhận được thông tri. Nhưng trong hạn ấy, Chủ tịch có quyền yêu cầu Nghị viện thảo luận lại. Những luật đem ra thảo luận lại, nếu vẫn được Nghị viện ưng chuẩn thì bắt buộc Chủ tịch phải ban bố.
Điều thứ 32
Những việc quan hệ đến vận mệnh quốc gia sẽ đưa ra nhân dân phúc quyết, nếu hai phần ba tổng số nghị viên đồng ý.
Cách thức phúc quyết sẽ do luật định.
Điều thứ 33
Khi nào hai phần ba tổng số nghị viên đồng ý, Nghị viện có thể tự giải tán. Ban thường vụ thay mặt Nghị viện tuyên bố sự tự giải tán ấy.
Điều thứ 34
Khi Nghị viện nhân dân đã hết hạn hoặc chưa hết hạn mà tự giải tán thì Ban thường vụ giữ chức quyền cho đến khi bầu lại Nghị viện nhân dân mới.
Điều thứ 35
Hai tháng trước khi Nghị viện nhân dân hết hạn, Ban thường vụ tuyên bố cuộc bầu cử lại. Cuộc bầu cử mới phải làm xong trong hai tháng trước ngày Nghị viện hết hạn.
Khi Nghị viện nhân dân tự giải tán, Ban thường vụ tuyên bố ngay cuộc bầu cử lại. Cuộc bầu cử mới làm xong trong hai tháng sau ngày Nghị viện tự giải tán.
Chậm nhất là một tháng sau cuộc bầu cử, Ban thường vụ phải họp Nghị viện nhân dân mới.
Trong khi có chiến tranh mà nghị viện hết hạn thì Nghị viện hoặc Ban thường vụ có quyền gia hạn thêm một thời gian không nhất định. Nhưng chậm nhất là sáu tháng sau khi chiến tranh kết liễu thì phải bầu lại Nghị viện.
Điều thứ 36
Khi Nghị viện không họp, Ban thường vụ có quyền:
a) Biểu quyết những dự án sắc luật của Chính phủ. Những sắc luật đó phải đem trình Nghị viện vào phiên họp gần nhất để Nghị viện ưng chuẩn hoặc phế bỏ.
b) Triệu tập Nghị viện nhân dân.
c) Kiểm soát và phê bình Chính phủ.
Điều thứ 37
Phải có quá nửa tổng số nhân viên bỏ phiếu thuận, những nghị quyết của Ban thường vụ mới có giá trị.
Điều thứ 38
Khi Nghị viện không họp được, Ban thường vụ cùng với Chính phủ có quyền quyết định tuyên chiến hay đình chiến.
Điều thứ 39
Đầu mỗi khoá họp, sau khi Ban thường vụ báo cáo công việc, vấn đề bỏ phiếu tín nhiệm Ban thường vụ có thể nêu ra, nếu có một phần tư tổng số nghị viên yêu cầu. Toàn Ban thường vụ phải từ chức nếu không được tín nhiệm. Nhân viên Ban thường vụ cũ có thể được bầu lại.
Điều thứ 40
Nếu chưa được Nghị viện nhân dân đồng ý hay trong lúc Nghị viện không họp mà chưa được Ban thường vụ đồng ý thì Chính phủ không được bắt giam và xét xử những nghị viên.
Nghị viên không bị truy tố vì lời nói hay biểu quyết trong Nghị viện.
Trong trường hợp phạm pháp quả tang, Chính phủ có thể bắt giam nghị viên ngay nhưng chậm nhất là 24 giờ phải thông tri cho Ban thường vụ. Ban thường vụ hoặc Nghị viện sẽ định đoạt.
Khi một nghị viên mất quyền ứng cử thì đồng thời mất cả tư cách nghị viên.

Điều thứ 41
Nghị viện phải xét vấn đề bãi miễn một nghị viên khi nhận được đề nghị của một phần tư tổng số cử tri tỉnh hay thành phố đã bầu ra nghị viên đó. Nếu hai phần ba tổng số nghị viên ưng thuận đề nghị bãi miễn thì nghị viên đó phải từ chức.
Điều thứ 42
Phụ cấp của các nghị viên sẽ do luật định.

CHƯƠNG IV
CHÍNH PHỦ
Điều thứ 43
Cơ quan hành chính cao nhất của toàn quốc là Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hoà.
Điều thứ 44
Chính phủ gồm có Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, Phó chủ tịch và Nội các.
Nội các có Thủ tướng, các Bộ trưởng, Thứ trưởng. Có thể có Phó thủ tướng.
Điều thứ 45
Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà chọn trong Nghị viện nhân dân và phải được hai phần ba tổng số nghị viên bỏ phiếu thuận.
Nếu bỏ phiếu lần đầu mà không đủ số phiếu ấy, thì lần thứ nhì sẽ theo đa số tương đối.
Chủ tịch nước Việt Nam được bầu trong thời hạn 5 năm và có thể được bầu lại.
Trong vòng một tháng trước khi hết nhiệm kỳ của Chủ tịch, Ban thường vụ phải triệu tập Nghị viện để bầu Chủ tịch mới.
Điều thứ 46
Phó chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà chọn trong nhân dân và bầu theo lệ thường.
Nhiệm kỳ của Phó chủ tịch theo nhiệm kỳ của Nghị viện.
Phó chủ tịch giúp đỡ Chủ tịch.
Khi Chủ tịch từ trần hay từ chức thì Phó chủ tịch tạm quyền Chủ tịch. Chậm nhất là hai tháng phải bầu Chủ tịch mới.

Điều thứ 47
Chủ tịch nước Việt Nam chọn Thủ tướng trong Nghị viện và đưa ra Nghị viện biểu quyết. Nếu được Nghị viện tín nhiệm, Thủ tướng chọn các Bộ trưởng trong Nghị viện và đưa ra Nghị viện biểu quyết toàn thể danh sách. Thứ trưởng có thể chọn ngoài Nghị viện và do Thủ tướng đề cử ra Hội đồng Chính phủ duyệt y.
Nhân viên Ban thường vụ Nghị viện không được tham dự vào Chính phủ.
Điều thứ 48
Nếu khuyết Bộ trưởng nào thì Thủ tướng thoả thuận với Ban thường vụ để chỉ định ngay người tạm thay cho đến khi Nghị viện họp và chuẩn y.
Điều thứ 49
Quyền hạn của Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà:
a) Thay mặt cho nước.
b) Giữ quyền Tổng chỉ huy quân đội toàn quốc, chỉ định hoặc cách chức các tướng soái trong lục quân, hải quân, không quân.
c) Ký sắc lệnh bổ nhiệm Thủ tướng, nhân viên Nội các và nhân viên cao cấp thuộc các cơ quan Chính phủ.
d) Chủ toạ Hội đồng Chính phủ.
đ) Ban bố các đạo luật đã được Nghị viện quyết nghị.
e) Thưởng huy chương và các bằng cấp danh dự.
g) Đặc xá.
h) Ký hiệp ước với các nước.
i) Phái đại biểu Việt Nam đến nước ngoài và tiếp nhận đại biểu ngoại giao của các nước.
k) Tuyên chiến hay đình chiến theo như điều 38 đã định.
Điều thứ 50
Chủ tịch nước Việt Nam không phải chịu một trách nhiệm nào, trừ khi phạm tội phản quốc.
Điều thứ 51
Mỗi khi truy tố Chủ tịch, Phó chủ tịch hay một nhân viên Nội các về tội phản quốc, Nghị viện sẽ lập một Toà án đặc biệt để xét xử.
Việc bắt bớ và truy tố trước Toà án một nhân viên Nội các về thường tội phải có sự ưng chuẩn của Hội đồng Chính phủ.
Điều thứ 52
Quyền hạn của Chính phủ:
a) Thi hành các đạo luật và quyết nghị của Nghị viện.
b) Đề nghị những dự án luật ra trước Nghị viện.
c) Đề nghị những dự án sắc luật ra trước Ban thường vụ, trong lúc Nghị viện không họp mà gặp trường hợp đặc biệt.
d) Bãi bỏ những mệnh lệnh và nghị quyết của cơ quan cấp dưới, nếu cần.
đ) Bổ nhiệm hoặc cách chức các nhân viên trong các cơ quan hành chính hoặc chuyên môn.
e) Thi hành luật động viên và mọi phương sách cần thiết để giữ gìn đất nước.
g) Lập dự án ngân sách hàng năm.
Điều thứ 53
Mỗi sắc lệnh của Chính phủ phải có chứ ký của Chủ tịch nước Việt Nam và tuỳ theo quyền hạn các Bộ, phải có một hay nhiều vị Bộ trưởng tiếp ký. Các vị Bộ trưởng ấy phải chịu trách nhiệm trước Nghị viện.
Điều thứ 54
Bộ trưởng nào không được Nghị viên tín nhiệm thì phải từ chức.
Toàn thể Nội các không phải chịu liên đới trách nhiệm về hành vi một Bộ trưởng.
Thủ tướng phải chịu trách nhiệm về con đường chính trị của Nội các. Nhưng Nghị viện chỉ có thể biểu quyết về vấn đề tín nhiệm khi Thủ tướng, Ban thường vụ hoặc một phần tư tổng số Nghị viện nêu vấn đề ấy ra.
Trong hạn 24 giờ sau khi Nghị viện biểu quyết không tín nhiệm Nội các thì Chủ tịch nước Việt Nam có quyền đưa vấn đề tín nhiệm ra Nghị viện thảo luận lại. Cuộc thảo luận lần thứ hai phải cách cuộc thảo luận lần thứ nhất là 48 giờ. Sau cuộc biểu quyết này, Nội các mất tín nhiệm phải từ chức.
Điều thứ 55
Các Bộ trưởng phải trả lời bằng thư từ hoặc bằng lời nói những điều chất vấn của Nghị viện hoặc của Ban thường vụ. Kỳ hạn trả lời chậm nhất là 10 ngày sau khi nhận được thư chất vấn.
Điều thứ 56
Khi Nghị viện hết hạn hoặc tự giải tán, Nội các giữ chức quyền cho đến khi họp Nghị viện mới.

CHƯƠNG V
HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN VÀ UỶ BAN HÀNH CHÍNH
Điều thứ 57
Nước Việt Nam về phương diện hành chính gồm có ba bộ: Bắc, Trung, Nam. Mỗi bộ chia thành tỉnh, mỗi tỉnh chia thành huyện, mỗi huyện chia thành xã.
Điều thứ 58
tỉnh, thành phố, thị xã và xã có Hội đồng nhân dân do đầu phiếu phổ thông và trực tiếp bầu ra.
Hội đồng nhân dân tỉnh, thành phố, thị xã hay xã cử ra Uỷ ban hành chính.
bộ và huyện, chỉ có Uỷ ban hành chính. Uỷ ban hành chính bộ do Hội đồng các tỉnh và thành phố bầu ra. Uỷ ban hành chính huyện do Hội đồng các xã bầu ra.
Điều thứ 59
Hội đồng nhân dân quyết nghị về những vấn đề thuộc địa phương mình. Những nghị quyết ấy không được trái với chỉ thị của các cấp trên.
Uỷ ban hành chính có trách nhiệm:
a) Thi hành các mệnh lệnh của cấp trên.
b) Thi hành các nghị quyết của Hội đồng nhân dân địa phương mình sau khi được cấp trên chuẩn y.
c) Chỉ huy công việc hành chính trong địa phương.
Điều thứ 60
Uỷ ban hành chính chịu trách nhiệm đối với cấp trên và đối với Hội đồng nhân dân địa phương mình.
Điều thứ 61
Nhân viên Hội đồng nhân dân và Uỷ ban hành chính có thể bị bãi miễn.
Cách thức bãi miễn sẽ do luật định.
Điều thứ 62
Một đạo luật sẽ định rõ những chi tiết tổ chức các Hội đồng nhân dân và Uỷ ban hành chính.

CHƯƠNG VI
CƠ QUAN TƯ PHÁP
Điều thứ 63
Cơ quan tư pháp của nước Việt Nam dân chủ cộng hoà gồm có:
a) Toà án tối cao.
b) Các toà án phúc thẩm.
c) Các toà án đệ nhị cấp và sơ cấp.
Điều thứ 64
Các viên thẩm phán đều do Chính phủ bổ nhiệm.
Điều thứ 65
Trong khi xử việc hình thì phải có phụ thẩm nhân dân để hoặc tham gia ý kiến nếu là việc tiểu hình, hoặc cùng quyết định với thẩm phán nếu là việc đại hình.
Điều thứ 66
Quốc dân thiểu số có quyền dùng tiếng nói của mình trước Toà án.
Điều thứ 67
Các phiên toà án đều phải công khai, trừ những trường hợp đặc biệt.
Người bị cáo được quyền tự bào chữa lấy hoặc mượn luật sư.
Điều thứ 68
Cấm không được tra tấn, đánh đập, ngược đãi những bị cáo và tội nhân.
Điều thứ 69
Trong khi xét xử, các viên thẩm phán chỉ tuân theo pháp luật, các cơ quan khác không được can thiệp.

CHƯƠNG VII
SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP
Điều thứ 70
Sửa đổi Hiến pháp phải theo cách thức sau đây:
a) Do hai phần ba tổng số nghị viên yêu cầu.
b) Nghị viện bầu ra một ban dự thảo những điều thay đổi.
c) Những điều thay đổi khi đã được Nghị viện ưng chuẩn thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết./.
QUỐC HỘI  
(Đã ký)

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Một nửa, một phần ba và hai phần năm…

IMG_8237Giải pháp một nửa, một phần ba, hai phần năm…nhiều khi lại đâm hay.

- Phạm Ngọc Cương, Toronto, Canada
1/2 hiệu phó:
Cô bạn thân gốc Ý làm thanh tra giáo dục đến chơi kể: Năm nay Sở Giáo dục Toronto áp dụng chính sách mới với rất nhiều trường phổ thông là chỉ có một hiệu trưởng và một nửa hiệu phó. Tức là người hiệu phó chỉ còn ăn lương quản lý ½ thời gian còn ½ thời gian phải tham gia trực tiếp giảng dạy và ăn lương đứng lớp. Lương giáo viên khởi điểm ở Toronto gần $50,000/ năm.  Cứ mỗi năm lại được lên lương một chút và sau khoảng 10 năm dạy tốt thì lên tới $90,000/ năm. Lương hiệu phó khoảng $100,000/ năm. Khi thực hiện chính sách một nửa hiệu phó thì mỗi trường sẽ giảm một số tiền đáng kể cho công tác quản lý và tinh giản đáng kể nhân sự và nâng cao năng lực làm việc. Nhất cử tam tứ tiện!
1/2 lớp
Nhiều trường ở Toronto có đủ 25 cháu cùng tuổi để xếp một lớp đồng đều nhưng họ không làm như vậy. Họ lập ra rất nhiều lớp khác tuổi cùng học với nhau. Con tôi mới học lớp 4 mà đã tới 3 năm phải học lớp split. Tức là trong một lớp luôn luôn có hai nửa. Một nửa lớp 2 và một nửa lớp 3 học cùng nhau. Một nửa lớp 4 và một nửa lớp 5 học cùng nhau… Cô giáo cứ mặc sức và xoay sở sao cho mọi chuyện đều cùng tiến triển.
1/3 giám đốc chi nhánh ngân hàng:
Một cô bạn khá thân khác gốc Hongkong làm giám đốc chi nhánh một ngân hàng lớn của Canada kể: Năm 2010 cô làm giám đốc một chi nhánh, năm 2012 phải phụ trách 2 chi nhánh, năm 2013 phải làm giám đốc phụ trách cùng lúc 3 chi nhánh. Cô nói trong giờ làm việc cô sẽ không thể nhấc điện thoại cầm tay nên cảm phiền cầm hộ cô 3 cái bisiness cards có ghi ba số điện thoại của ba chi nhánh ngân hàng để nếu cần gì cô thì gọi tìm cô một vòng. Hay hơn, nhiều chi nhánh ngân hàng ở đây còn thử mô hình không giám đốc.
Đa cấp
Toronto có chương trình heritage languages và vợ tôi nói rất thú vị khi giảng dậy ngôn ngữ ở đó.  Cứ có 25 học sinh là mở một lớp và rất nhiều năm vợ tôi nhận các lớp mà ở đó có tới 8-9 cấp học khác nhau, gọi là lớp mixed. Cứ đi dạy là phải soạn cùng lúc 7-8 giáo trình. Khi đang phân cho 3 cháu lớp vỡ lòng tô màu, thì phải làm cho ba cháu khác lớp 1 tập viết, vài cháu lớp 2 hội thoại, vài cháu lớp 3 đố vui để học vài cháu lớp 4 lên bảng trả lời…. Chưa kể là phải sẵn sàng cho nhiều tình huống nan đề như khi các học sinh lớp 7 hay 8 đang nghiêm túc làm bài kiểm tra ở góc này thì mấy cháu mẫu giáo bé bỗng:  cô ơi em ị ra quần…
Chất lượng học thế nào? – Tôi hỏi. Phải theo đúng chương trình của từng lứa tuổi theo qui định và các cháu đều rất tiến bộ. Không được để cho bất kỳ cháu nào có phút buồn chán trong lớp. Vì buồn chán là các cháu nghỉ học và tan lớp. Thách thức vô cùng, nhưng làm được thì rất vui- Vợ tôi bảo. Mấu chốt của phương pháp dậy này là ở đâu?- Tôi hỏi tiếp. Là phải thúc đẩy tinh thần tự học, biến cả lớp thành giảng viên cùng giáo viên. Có như vậy học sinh mới không cảm thấy như đây là các mảnh ghép của 7-8 lớp.
Chơi 2 học 1?
Nhìn trẻ con đi học ở đây thấy khá thú vị. Có hôm thằng bé đề nghị bố cho mượn một cái túi du lịch thật to. Hỏi để làm gì nó bảo ngày mai cô giáo cho phép cả lớp mang chăn gối đến lớp, tự kê kích giường chiếu lều chõng để nằm đọc sách cả ngày trong lớp. Chúng không biết rằng đấy là cách của cô làm chúng thấy sách là gần gũi, dễ chịu và cô muốn dạy cho chúng nằm sao cho sướng mà vẫn đọc được sách, không làm hại mắt. Hôm khác cháu bảo hôm nay là ngày mặc đồ ngủ đi học. Đó là cách họ làm học sinh cảm thấy mái trường cũng gần gũi, tự do và dễ chịu như mái nhà. Hôm khác là ngày crazy hair. Tức là muốn cạo trọc cả đầu hay để lại một sợi tóc; tô hồng hay bôi đen đầu là tuỳ ý. Tức là họ muốn chúng có khả năng sáng tạo và sớm tạo ra sự khác biệt. Từ 9 giờ sáng tới 3 giờ chiều chúng dùi mài kinh sử quá ít mà chúng vẫn học được thật nhiều điều. Tám chín tuổi chúng đã làu làu mấy ngôn ngữ. Sinh nhật 9 tuổi chúng tôi cho cháu tự tổ chức tại nhà. Vợ tôi ngồi bên phòng bếp kể thấy mấy chục đứa trẻ dự sinh nhật ở phòng khách mà toàn ồn ào bàn là sao Adolf Hitler lại ra tay với người Do thái trước thế chiến II hay sao thị trưởng Toronto đợt này có thể mất chức…Trẻ bây giờ chơi không mà thông thái thật kinh hồn!
Double bass
Nhiều lúc tôi thấy cạnh tranh công việc ở xã hội bên này thật khốc liệt mà sao con người lại chưa trở thành con thú. Hơn nữa đâu đâu dù ngoài đường hay nơi cơ quan công quyền cũng luôn thấy sự nhẹ nhàng, chu đáo và lịch lãm.  Gốc của vấn đề vẫn là giáo dục. Các cháu ở đây thường được học từ bé về nghệ thuật và có tâm hồn, phong cách nghệ thuật tinh tế từ rất sớm. Toronto có ba loại trường: công lập, công giáo và trường tư. Chúng tôi gửi con đến trường công lập, tức là một trường gần nhà trong cùng khu vực dân cư, bố mẹ không mất đồng nào tiền học phí và để hàng ngày các cháu tự đi bộ hay xe đạp đến trường. Vậy mà từ lớp vỡ lòng chúng đã học tô màu, vẽ vời. Lớp một là hò hát, lớp hai là học thổi sáo. Lớp 3 học nhạc lý. Lớp 4 đầu năm cháu đề nghị bố mang xe to đi đón. Cháu báo là cô giáo hôm nay sẽ phát nhạc cụ cho các cháu. Các bạn chọn chơi các nhạc cụ nhỏ thì hàng ngày có thể mang đi mang về. Riêng con chọn Double Bass là loại nhạc cụ dựng lên còn cao hơn cả đầu bố nên phải có xe đưa đàn về nhà. Thế hàng ngày con phải mang đi mang về à? Không. Các bạn chọn nhạc cụ nhỏ, dễ cầm như Violin, Cello,Viola… thì phải mang đi mang lại. Các bạn chọn nhạc cụ to thì nhà trường cho mượn để luôn tại nhà lâu dài một chiếc để học; đến trường sẽ có một nhạc cụ tương tự để học ở trường. Thật chu đáo! Ở nhiều nước học giỏi phải là giỏi toán, ngoại ngữ, vi tính hay gì đó… Ở Canada chúng tôi quan niệm là các cháu cứ giành thời gian cho bất kỳ môn gì cháu thấy thích, đặc biệt là thể thao và nghệ thuật càng tốt. Vì chỉ có thích thú thật thì may ra mới đủ đam mê mà leo tới một cái đích nào đó. Cuộc sống muôn màu mà nhân loại tạo dựng ra hôm nay đâu phải tất cả là do kiến thức khoa học cơ bản mà ra.
2/5
Một anh bạn gốc Việt của tôi được Bộ Y tế mời ký hợp đồng làm giám đốc một bệnh viện lớn của thành phố 10 năm. Anh từ chối vì hai lý do: thứ nhất là theo anh một người bác sỹ nếu không hành nghề đều đặn thì sau 3 năm là mất tay nghề. Anh yêu nghề bác sỹ, thích chữa bệnh và không thích làm quan chức. Thứ hai theo anh dành ra hẳn một người làm giám đốc bệnh viện là quá kém và lãng phí nhân lực. Cuối cùng anh nói nếu Bộ Y tế cần anh sẽ làm giám đốc hai ngày còn 3 ngày làm bác sỹ. Trong 2 ngày làm giám đốc anh giải quyết ngon ơ các mâu thuẫn nếu có giữa bệnh viện và Bộ Y tế, giữa các bệnh viện với nhau, giữa bệnh viện với bệnh nhân và giữa các bác sỹ, y tá, hộ lý trong viện với nhau. Ba ngày làm việc còn lại anh khoác áo bác sỹ chữa bệnh. Hỏi thế anh có ký kết gì với bộ y tế không? Anh bảo không, tớ chả ký. Anh kể  cho Bộ Y tế về truyền thuyết Thánh Gióng, khi cần thì đến giúp, hết việc là đi, vậy thôi. Không ký hợp đồng sẽ dễ cho cả hai bên. Khi nào phía Bộ tìm ra người thay thì có thể thay anh bất kỳ lúc nào. Còn phần anh thì khi nào muốn có thể ra đi mà không có gì phải lăn tăn. Vậy mà tình trạng ấy cũng cả 3 năm nay rồi vẫn chưa thấy ai chịu đến thay anh cả.
Tinh gọn nhân sự quốc gia
Sự điều chỉnh chặt chẽ của thị trường lao động len lỏi vào tận đầu não quốc gia. Điều hành nền kinh tế hùng mạnh nhất thế giới với GDP gần 16,000 tỷ $ mà nước Mỹ chỉ có 15 Bộ trưởng. Gộp  cả Tổng thống, Phó Tổng thống… tới Đại sứ Mỹ tại Liên hợp quốc, chính phủ Obama có 24 người. Để điều hành cỗ máy gần 1800 tỷ $ Canada chỉ có Thủ tướng mà không một Phó Thủ tướng. Bớt đi một lãnh đạo là bớt đi một văn phòng, một bộ máy phụ trợ cùng và cắt giảm muôn vàn ách tắc cùng chi phí. Đã vậy dân chúng hai xứ này chả thấy xiển dương công ơn trời biển của ai mà truyền thông hết ngày dài tới đêm thâu chỉ thấy bới móc cặn kẽ, rốt ráo chuyện chính khách đốt tiền thuế của dân thế nào!
1/2 nước
Tháng 4 năm 1975, phần lớn người Việt tự hào là non sông gấm vóc đã liền một dải. Năm 1990, khi nước Đức đoàn tụ không ít người Việt đã bớt ưỡn ngực vì ngộ ra rằng bài toán thống nhất không phải chỉ có một lời giải. Hôm nay khi nhìn đến Nam Bắc Hàn không biết chúng ta nên nghĩ sao khi so sánh tình trạng cả nước cùng xuống vực thế này hay thà là nửa nước tạm xuống vực và nửa còn lại kịp ngoi lên thiên đường. Với đà này thì có dồn tinh hoa, tài lực cả nước Việt Nam thống nhất vào xây dựng một công ty cho ra hồn thì cả thế kỷ nữa chưa chắc Việt Nam mơ có nổi một công ty điện tử tầm vóc như Samsung của Nam Hàn. Chưa kể phim Hàn thì nhà nhà đua nhau xem. Mốt Hàn thì đua nhau theo. Ca sỹ Hàn thì thanh niên Việt cuồng nhiệt hôn cả cái ghế họ từng ngồi. Nhiều nhà chỉ mơ gửi con sang Hàn học hay xuất khẩu lao động dù Hàn luôn trên bờ vực anh em trong nhà chực tẩn nhau.
Việt Nam từng sở hữu một quá khứ vinh quang mà lại thành một nước tụt hậu thê thảm trong hiện tại! Bi quan hơn là thật nhiều người cùng than là chúng ta đang trong một tình trạng không thể đổi được. Chẳng lẽ người Việt không có sức nghĩ, sức sáng tạo, sức tổ chức xã hội và sản xuất bằng các sắc dân khác?
Nguyễn
Cắt giảm sự lãnh đạo đồng thời với trân trọng tăng cường vai trò, năng lực của từng cá nhân trong guồng máy xã hội. Những năm 90 của thế kỷ trước, khi đang phóng xe trên đại lộ Lênin hoành tráng ở Moscow tôi bị cảnh sát Nga chặn lại vòi tiền. Sau một hồi tranh luận nảy lửa đúng sai, viên cảnh sát Nga làu bàu là chưa có một tay “Nguyễn” nào qua đây mà thoát được tay ông ta, tuy nhiên ông ta không bắt phạt tôi vì tội gì được nên phải thả cùng chua thêm một câu hằn học là cảnh sát chúng tôi ngu hết còn ông thì đúng! Người Việt lưu trú ở Nga là một sắc dân nhỏ không có vị thế gì đáng kể trong con mắt của giới công quyền Nga. Hai mươi năm sau, tôi vào nhiều cơ quan công quyền dù là tỉnh bang hay liên bang ở Canada mà bấm vào máy tính Directory ở cửa là hiện ra một tràng dài tên người Việt (cũng thường bắt đầu bằng họ triều vua cuối cùng của Việt Nam). Một đất nước có chỗ đứng công bằng cho mọi người kể cả các sắc dân thiểu số như người Việt tại Canada, đất nước ấy xứng đáng có chỗ đứng trang trọng trong thang bậc văn minh nhân loại. Nếu người Anh và Pháp ở Canada, như những kẻ đến trước trong lịch sử, luôn xí phần và giành giật hết quyền lợi và bổng lộc vào tay họ thì nước Canada với bề mỏng văn hoá và lịch sử của mình mong bén gót cho được con gấu Nga còn là chuyện quá xa vời.
Lãnh đạo
Lãnh đạo các chính thể độc tài thường ngộ nhận rằng chân lý luôn thuộc về kẻ mạnh. Thường là họ sẽ rút tất cả các quân bài họ có để chứng minh lấy được rằng họ nằm ở phía chân lý. Lãnh đạo các xứ độc tài có sẵn máu ôm đồm nên thực tế là tất cả các xứ độc tài hiện đại từ xã hội kinh tế đến chính trị đều luôn tiềm ẩn các thùng thuốc súng. Không phải chân lý lúc nào cũng luôn song hành cùng kẻ mạnh. Chân lý muôn đời luôn chỉ thuộc về cái đúng. Chả cần nhìn đâu xa, hãy soi vào lịch sử dựng nước và giữ nước của người Việt đủ thấy rõ sự thật đó. Mạnh nhất thời không phải luôn luôn đúng muôn đời, đó là sự sắp xếp tự nhiên của tạo hoá để truân chuyển sự phát triển. Làm sao để cái mạnh có cơ hội song hành dài hơi cùng cái đúng thì cái mạnh mới tồn tại lâu bền. Muốn vậy và muốn có phát triển và tiến bộ thì sự lãnh đạo “toàn diện”, “ thông suốt”,  “thống nhất” và “triệt để” phải nên được giảm đi 1/3; ½ hay hơn nữa thì càng tốt.
Nhìn cận cảnh “trận tuyến” giữa lãnh đạo và dân hôm nay thấy thấm lời hát của ABBA:
“The winner takes it all
The loser standing small”
PNC, Toronto 05/04/2013
http://www.truongduynhat.vn/mot-nua-mot-phan-ba-va-hai-phan-nam/