Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Bài thuốc chữa bệnh tiêu chảy.

http://www.daophatngaynay.com/vn/cuoc-song/7775-Me-uong-thuoc-con-khoi-benh.html
MẸ UỐNG THUỐC - CON KHỎI BỆNH

Pháp tu không phân biệt cao thấp, pháp nào hạp với căn cơ, hoàn cảnh để đạt đến cứu cánh giải thoát là Pháp đó hay !” Cha mẹ trì Chú, niệm Phật, con hết bệnh tim bẩm sinh
Nhỏ hơi tôi đến 1 con giáp. Nhưng Thái là người bạn Đạo của tôi,  Thái có vợ tên Xoan, vợ chồng Thái cùng đứa con gái đầu lòng ( cháu Minh Khuê )có nhà ở phố núi Pleiku, vì kinh tế gia đình Thái phải vào Sài gòn làm công nhân, mỗi kỳ lương  Thái luôn trích những đồng lương ít ỏi để làm những việc từ thiện, biết Thái là người tu tại gia chân chính giám đốc giao cho anh làm thủ kho để quản lý việc xuất nhập hàng cho một công ty sơn.
Bé Nguyên Khuê
Năm  2009 Xoan (vợ Thái) sinh thêm cho Thái đứa con gái thứ 2 tên là Nguyên khuê. Bé Nguyên Khuê vừa sinh ra được 3 tháng thì bị chứng tiêu chảy mạn tính , thuốc gì cũng không cầm nên phải nhập viện Đa khoa Tỉnh Gialai.
Nằm Bệnh viện Gialai hơn 1 tuần mà bệnh vẫn chưa thuyên giảm. Xoan nóng ruột gọi điện vào Sài gòn cho chồng hay, Chồng Xoan bảo vợ đưa con vào Sài gòn gấp. Sáng sớm hôm sau Thái ra bến xe Miền Đông đón vợ con đưa thẳng vào Bệnh viện Nhi Đồng, Bé Nguyên Khuê được nhập viện, nằm phòng dịch vụ chăm sóc đặt biệt, cháu nằm ở đây 1 tuần mà cũng chưa giảm chứng tiêu chảy.
Nhìn con gái sơ sinh bé bõng như thế vợ chồng Thái lòng nóng như lửa đốt, chợt nhớ đến tôi ( một thầy thuốc Đông y ):
Thái mở điện Thoại :
-Anh Sang ơi! Con bé gái em, cháu bịnh…. như thế, anh cách nào giúp cháu hết bệnh  không ?
-   Được, nhưng cháu đang nằm viện sao anh chữa được.
-   Em sẽ đưa cháu về !
Thế là vợ chồng Thái đưa cháu Nguyên Khuê đến tôi.
 Bố trí nơi ăn chốn nghỉ ổn định cho 2 mẹ con xong tôi lo làm thuốc cho cháu.
           
Tôi lấy 1 bát ( chén) gạo và 1 củ gừng bằng ngón tay cái người lớn:
Bước 1: Gạo vo nước sạch( giống như để nấu cơm ) xong cho vào rổ để ráo nước.
Bước 2: cho gạo vào chảo bắt lửa rang cho vừa cháy sém.
Bước 3 : Gừng xắc mỏng rang cháy sém đen.
Bước 4 : Cho gạo rang và gừng cháy vào ấm ( hoặc nồi ) đổ ngập nước nấu sôi vài dạo, rót ra bát để nguội, bỏ xác, lọc lấy nước cho mẹ Xoan uống.
            Để hiệu quả nhanh hơn, tôi lấy nửa chén nước “thuốc” đó vào bình cho cháu bú.

Trong lúc tôi còn đang vo gạo, gừng sao chế chưa xong thì cứ liên tục nghe cô, cậu dì, chú, bác…ở quê điện thoại vào hỏi thăm cháu.
Thái bảo Bệnh Viện chữa cháu không hết nên đưa về nhờ thầy đông y  
chữa  rồi !
            Nghe Thái nói đã xin xuất viện về đi chữa đông y ai cũng  cũng giận dỗi trách móc Thái qua điện thoại:
            -Trời ơi! Cháu mới 3 tháng bịnh như thế sao không nằm Bệnh viện để Bác sĩ theo dõi chữa trị mà đến đông y sao chữa được ?
            Mặc cho cô, dì, chú, bác nói thế nhưng Thái vẫn tin tưởng ở tôi.
Quả nhiên đến trưa thì cháu đã bớt dần chứng tiêu chảy, cho đến chiều thì bớt đến 80% !.
            Để cho chắc ăn hơn, hôm sau vợ con Thái đến nằm nhà tôi thêm ngày nữa, tôi theo dõi và cho uống thêm “thuốc”. Trưa đến thì Bé Nguyên Khuê thực sự không còn chứng tiêu chảy nữa, tối hôm đó mẹ con lên xe trở về Pleiku, cho đến nay trải qua gần  3 năm cháu vẫn mạnh khỏe vui chơi:
Tại sao thời gian nửa tháng qua 2  Bệnh viện lớn chuyên khoa Nhi mà cháu Bé vẫn chưa hết bệnh tiêu chảy ( một chứng rất nguy hiểm cho bé sơ sinh ) mà tôi dám nhận giúp cháu ?
Thưa quý vị. Bệnh gì cũng có cái nguyên nhân phát sinh của nó, chỉ cần tìm đúng nguyên nhân là ai cũng giải quyết được cả chứ không riêng gì tôi.
Thuốc Tây mà không hết thì tôi nghĩ chắc chắn chứng tiêu chảy của cháu Nguyên Khuê không phải vì nhiễm khuẩn.

Tôi đoán ra được “nguyên nhân” mẹ Xoan của cháu sau khi sinh, dùng những thức ăn, thức uống mát lạnh. Người lớn thì không sao, nhưng hệ tiêu hóa của bé sơ sinh còn non yếu làm sao hấp thu được các chất mát lạnh đó từ sữa mẹ, nên mới sinh ra “triệu chứng” tiêu chảy kéo dài.
Vậy thì, dựa trên cơ sở lý luận của Đông y, trước hết để làm ấm lại giòng sữa của mẹ Xoan của Bé và đồng thời để ôn trung tán hàn, mạnh tỳ dưỡng vị,  thì nước sắc gạo rang cộng  gừng rang sẽ làm tái tạo, ổn định lại men tiêu hóa dạ dày của bé , nên cháu Nguyên Khuê nhanh chóng phục hồi.
Y tổ có dạy :     “
                        “Y giả, ý dã. Dụng dược như dụng binh”
Chữa bệnh theo cái ý mình, dùng thuốc như (ông tướng) dùng binh lính.
Đối chứng mà lập phương, biện chứng mà luận trị.

Qua nửa  tháng đi 2 bệnh viện lớn, nằm phòng dịch vụ chăm sóc đặt biệt mà bé Nguyên Khuê không dứt chứng tiêu chảy !

Vậy mà chỉ có Nước sắc gạo ranggừng rang ( gừng lùi ) mà lành bệnh tiêu chảy cho Bé nguyên Khuê. 
Vâng ! Đúng thế.
Giáo lý nhà Phật cũng đã dạy:
“ Thuốc không phân biệt thuốc mắc hay thuốc rẻ, thuốc nào trị lành bệnh là thuốc đó hay !
Pháp tu không phân biệt cao thấp, pháp nào hạp với căn cơ, hoàn cảnh để đạt đến cứu cánh giải thoát là Pháp đó hay !”
Cha mẹ trì Chú, niệm Phật, con hết bệnh tim bẩm sinh
Khi sinh ra, bé Nguyên Khuê mang trong người chứng bệnh tim bẩm sinh, Bác sĩ bảo khi  cháu lớn sẽ tiến hành mổ tim cho Bé. Sẵn niềm tin vào Phật Pháp anh Thái chị Xoan  luôn trì chú ĐẠI BI và niệm Phật A DI ĐÀ mỗi ngày cầu nguyện cho con, đọc chú Đại Bi đến đoạn “mạ mạ…..phạt ma ra” anh chị đọc tên bé Nguyên Khuê vào, qua thời gian gần 3 năm, quả nhiên hôm nay Bác sĩ khám lại thì thấy tim bé trở lại bình thường như bao trẻ khác không phải phẩu thuật nữa. Mỗi ngày Bé vẫn vui chơi ở nhà trẻ và gia đình.
Nếu quý vị muốn kiểm chứng hư thật của sự nhiệm mầu bài Thần chú Đại Bi và câu niệm Phật, hãy liên hệ tôi và gặp anh Thái .
                             NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
(luongy_sang@yahoo.com)

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Hiến pháp Hoa Kỳ

Nguồn: http://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BA%BFn_ph%C3%A1p_Hoa_K%E1%BB%B3


Hiến pháp Hoa Kỳ là bộ luật tối cao của nước Hoa Kỳ. Nó là bản hiến pháp đầu tiên của thế giới được soạn thảo ngày 17 tháng 9, 1787 dựa trên tư tưởng tam quyền phân lập giữa ba nhánh lập pháp (Quốc hội), hành pháp (Tổng thống), tư pháp (tòa án) do Montesquieu, một triết gia người Pháp đề xướng. Nó được phê chuẩn sau các cuộc hội nghị tại 13 tiểu bang đầu tiên.
Cùng với Tuyên ngôn Độc lập viết năm 1776, bản hiến pháp này đã thể hiện tinh thần khoa học, tiến bộ và nhân bản của người Mỹ trong việc xây dựng một nhà nước cộng hòa đầu tiên trên thế giới trong lịch sử cận đại. Nó đã tạo ra một chính quyền thống nhất và tập trung hơn chính quyền dưới Những Điều khoản Liên hiệp.
Hiến pháp Hoa Kỳ là bản hiến pháp lâu đời nhất và nổi tiếng nhất với trên 200 năm lịch sử. Từ khi được hiệu lực năm 1789, nó đã được tham khảo nhiều lần để làm mô hình cho các hiến pháp của những quốc gia khác. Thủ tướng Vương quốc Anh William Ewart Gladstone (1809 – 1898) đã miêu tả Hiến pháp này là "tác phẩm tuyệt vời nhất từng được sản sinh ra vào một thời điểm nhất định bởi trí óc và mục đích của con người".
(Còn nữa)

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Vinalines và “tam quyền phân lập”

RFA. Trụ sở của Vinalines, Tổng Công Ty Hàng Hải Việt Nam.
Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2012-05-27
Vai trò của tập đoàn kinh tế nhà nước ngày càng lộ rõ những sai phạm nghiêm trọng có cả biểu hiện của lợi ích nhóm và tham nhũng.
Câu hỏi đặt ra cho Vinashin và Vinalines nếu Việt Nam theo đuổi mô hình “tam quyền phân lập” thì những đổ vỡ này có thể tránh được hay không? Mặc Lâm có thêm chi tiết qua bài viết sau đây.
Trong những ngày qua hai vấn đề được báo chí theo dõi chặt chẽ nhất là những bàn cãi về kinh tế, xã hội trong phiên họp Quốc hội kỳ này, đặc biệt việc bãi nhiệm tư cách đại biểu của bà Đặng Thị Hoàng Yến và Vinalines.
Với báo chí, Vinalines đã lộ diện tất cả những gì mà tập đoàn này cùng với sự thỏa thuận ngầm của giới chức trách nhiệm muốn che giấu. Mặc dù Quốc hội lên tiếng nhưng dư luận thấy sự lên tiếng đó hình như không tương ứng với mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Ai trả lời cho những câu hỏi này?
Có đại biểu đặt câu hỏi tại sao cơ quan điều tra lại để nhân vật chủ chốt của vụ Vinalines là ông Dương Chí Dũng thoát khỏi mạng lưới pháp luật trong khi theo nguyên tắc, Bộ trưởng Đinh La Thăng phải biết rõ từng chi tiết trong suốt quá trình điều tra. Ông Thăng phải cộng tác với cơ quan điều tra trong việc cung cấp các tài liệu mà Bộ Giao thông vận tải nắm giữ vì Vinalines chịu sự quản lý trực tiếp của Bộ Giao thông mà ông Dương Chí Dũng từng là chủ tịch hội đồng quản trị Vinalines và chức vụ sau cùng là Cục trưởng Cục Hàng Hải.
Ngày 29/4/1995, Tổng công ty Hàng hải Việt Nam gọi tắt là Vinalines được thành lập theo Quyết định số 250/TTg của Thủ tướng Chính phủ cũng chính là ngày mà hàng trăm đơn vị, cá nhân có liên quan đến tập đoàn này bắt đầu một cuộc hưởng lợi dây chuyền từ cấp lãnh đạo cao nhất cho tới một nhân viên lao động phổ thông nhỏ nhất. Với nguồn vốn ưu đãi, đặc quyền trong sản xuất và thành lập hợp đồng, cho tới toàn quyền sử dụng các loại trái phiếu chính phủ để chia chác nhau qua các vụ mua tàu cũ đã khiến con bệnh Vinalines trở nên bất trị.
Hàng ngàn tỷ nợ khó đòi cộng với số tiền thất thoát hàng trăm ngàn tỷ khác đã làm cho nền kinh tế Việt Nam vốn đang chao đảo bị thêm một cú va đập nảy lửa khiến cho cả xã hội như đang bừng tỉnh trước sự thật khó chối cãi: các tập đoàn nhà nước được lập ra không phải vì nhiệm vụ cao cả như nhà nước phân bua mà lý do chính phát xuất từ lợi ích nhóm cũng như các mục tiêu tham nhũng trong hệ thống.
Chỉ giám sát khi được cho phép

Vai trò Quốc hội của hầu hết các nước trên thế giới là giám sát và ngăn chặn những vụ lạm dụng chức quyền dẫn đến các đổ vỡ nghiêm trọng trong việc điều hành của chính phủ. Quốc hội Việt Nam trên danh nghĩa cũng chấp nhận sự giám sát ấy nhưng nội dung hoàn toàn khác hẳn: sự giám sát chỉ được thực thi khi Đảng cho phép. TS Lê Đăng Doanh, nguyên giám đốc Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung Ương (CIEM) cho biết:
“Việc đổ vỡ của Vinalines và việc truy nã ông Dương Chí Dũng là giọt nước tràn ly làm cho nghị trường quốc hội Việt Nam nóng lên vì các sai sót rất nghiêm trọng không thể chối cãi được của các tập đoàn kinh tế nhà nước.

Quốc hội rất muốn thực hành quyền giám sát của mình và điều ấy được người dân, cử tri và công luận hết sức ủng hộ. Tuy vậy cơ chế chính trị của Việt Nam phải được quyết định phía bên đảng và phải được bàn thảo. Có lẽ rằng đảng chưa có quyết định cho nên những đề nghị của quốc hội cho đến nay cũng chỉ là đề nghị chứ chưa được thực hiện.”
Thực trạng Quốc hội không có quyền giám sát chính phủ cũng như tòa án các cấp không có quyền xét xử độc lập đã được mặc nhiên chấp nhận bởi Đảng Cộng sản Việt Nam từ lâu. Vai trò của Đảng đã nhiều lần được khẳng định qua các tuyên bố của nhiều đời Tổng Bí Thư mà mới nhất vào sáng ngày 7/5, trong diễn văn khai mạc Hội nghị lần thứ 5, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI tại Hà Nội Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã không che dấu khi xác nhận một lần nữa Đảng không chấp nhận “tam quyền phân lập”.
Khi tam quyền phân lập bị khước từ

Giáo sư Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học Xã Hội Việt Nam nhận xét:
“Một nhà nước khi mà tuyên bố rằng không tán thành quan điểm tam quyền phân lập thì ai kiểm tra khi mà những nhóm đặc quyền đặc lợi tha hồ tung hứng?

Những chuyện bổ nhiệm này ai kiểm soát, ai phản biện và ai được quyền tham gia vào trong vấn đề bổ nhiệm và kiểm soát này? Tổng giám đốc của Vinalines đang bê bối như thế thì lại được nhấc lên làm Cục trưởng Cục Giao thông hàng hải! Thật ra mà nói nó cũng chỉ nằm trong phạm vi của nhóm lợi ích thôi chứ không thể ai khác được.

Vấn đề là ai đã tạo điều kiện cho ông ta cao chạy xa bay như vậy? Ở đây nếu không có sự bao che, không có sự tiếp tay của những thế lực cầm quyền thì làm sao một nhân vật như vậy lại bỏ trốn một cách thoải mái và ngang nhiên như thế?”
Một nhà nước khi mà tuyên bố rằng không tán thành quan điểm tam quyền phân lập thì ai kiểm tra khi mà những nhóm đặc quyền đặc lợi tha hồ tung hứng?
GS Tương Lai
Nếu nền dân chủ của một quốc gia được ví như mặt bàn thì “tam quyền phân lập” không khác gì ba chân của chiếc bàn tròn dân chủ ấy. Sự khước từ vai trò độc lập của lập pháp, tư pháp và hành pháp là nguyên nhân cốt lõi gây ra kết nối lợi ích nhóm tàn phá mọi nỗ lực chống lại tham nhũng và bất công xã hội. Luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên phó chủ tịch UBMTTQ thành phố Hồ Chí Minh đưa ra nhận xét:
“Tất nhiên tam quyền phân lập không phải là tất cả để mà cứu vãn tình hình. Nó còn gắn với trình độ lãnh đạo nữa. Nhưng rõ ràng đó là một cách để ràng buộc những người cầm quyền phải có trách nhiệm. Bởi vì nếu không có trách nhiệm thì với một nền tư pháp độc lập họ sẽ bị xử như những người khác. Do đó nếu có tam quyền phân lập thì chúng ta sẽ tránh được rất nhiều vụ Vinashin và Vinalines.

Một nhà nước không có tam quyền phân lập là một nhà nước toàn trị và như vậy thì không có ai chịu trách nhiệm cả. Thí dụ bây giờ ngoài những lãnh đạo Vinashin và Vinalines thì trên hết ai là người chịu trách nhiệm về vấn đề đó? Người đó phải được đưa ra xử chớ? Vì đã để thất thoát hàng trăm ngàn tỉ của nhân dân chớ không thể nói một cách mơ hồ hay đổ cho người lãnh đạo Vinashin, Vinalines. Tôi cho rằng tam quyền phân lập là biện pháp rất quan trọng để chống tham nhũng.”
Lợi ích nhóm, tham nhũng: làm sao đối phó?

Đại biểu Trương Trọng Nghĩa trong phiên thảo luận đầu tiên của Quốc hội đã khẳng định rằng tham nhũng đang cấu kết với lợi ích nhóm trong vụ án Vinalines nhưng nhà nước hình như vẫn rất lúng túng trước sự thật này. Giáo sư Tương Lai cho biết:
“Nhà nước pháp quyền đích thực không thể để cho một nhóm lợi ích thao túng nền kinh tế như vậy. Muốn như vậy thì tối thiểu, không nói phái đối lập hay đảng đối lập gì cả mà chỉ nói phân ra ba quyền để mà kiểm soát lẫn nhau, hạn chế bớt đặc quyền đặc lợi. Thật ra tam quyền phân lập là một thành tựu của nền văn minh chứ đâu phải là một sản phẩm tư sản? Nói cho đến cùng sản phẩm của tư bản đó nó tiêu biểu cho một nển văn minh và cho trí tuệ cho cả loài người!

Ngay trong bản thân nhà nước để tránh bớt đi, tôi nói bớt thôi, sự lộng quyền bởi vì xu hướng chung của quyền lực là nó muốn mở rộng vô hạn độ quyền lực của mình, đó là quy luật rồi. Thêm vào đó đã là quyền lực thì nó sẽ dẫn đến tha hóa, tham nhũng.”
Một lần nữa, ông Lê Hiếu Đằng nhắc lại vai trò độc lập của tòa án khi giải quyết các vấn nạn tham nhũng. Khước từ vai trò của tam quyền phân lập cũng chính là khước từ việc chống tham nhũng.
Ngay bây giờ thí dụ Thủ tướng chính phủ chẳng hạn, bất cứ thủ tướng nào, vi phạm thì ai xử Thủ tướng?
Ô. Lê Hiếu Đằng
“Nếu muốn  chống tham nhũng một cách hiệu quả thì tư pháp phải độc lập mới dám đưa ra xét xử những vị lãnh đạo cao trong đảng, trong nhà nước. Ngay bây giờ thí dụ Thủ tướng chính phủ chẳng hạn, bất cứ thủ tướng nào, vi phạm thì ai xử Thủ tướng?

Hay là ông Tổng Bí thư vi phạm thì ai xử ông Tổng Bí thư? Với tư cách công dân, tư cách những người đứng đầu nhà nước, đứng đầu đảng mà ông phạm pháp thì phải có một cơ quan độc lập xét xử chứ không thể nào khác. Do đó tôi nghĩ rằng tam quyền phân lập rất quan trọng, nếu không có tam quyền phân lập thì ngay lập tức sẽ trở thành một nhà nước toàn trị và không ai kiểm soát hay giám sát cả.”
Tập đoàn kinh tế nhà nước là một biểu hiện sai lầm khi không áp dụng mô hình tam quyền phân lập. Từ năm 2006 đến 2010 Quốc hội đã nhiều lần yêu cầu đưa ra nghị trường bàn về vấn đề mô hình tập đoàn kinh tế nhưng không đến đâu vì ý chí của Đảng đã xác định tập đoàn kinh tế nhà nước là “quả đấm thép” của nền kinh tế. Lúc đầu nhà nước báo cáo với Quốc hội chỉ chủ trương làm thí điểm nhưng chưa tổng kết, đánh giá xem đúng hay không thì cũng chính nhà nước cho phép đồng loạt các tập đoàn kinh tế được thành lập gây thiệt hại hết tập đoàn này sang tập đoàn khác.
Không còn cách nào khác
TS Lê Đăng Doanh, dưới cái nhìn của một chuyên gia kinh tế từng giữ những chức vụ tư vấn cho chính phủ nhận định rằng tập đoàn kinh tế nhà nước chính là đầu mối của mọi bất ổn kinh tế hiện nay:
“Tôi nghĩ rằng sự thật vẫn mạnh hơn giáo điều, lý thuyết khô cằn nào. Tình hình thực tế đã diễn biến như thế này tôi hy vọng lãnh đạo các cấp thẩm quyền sẽ sớm có quyết định thay đổi cơ chế quản lý, giám sát cũng như tổng kết chấm dứt thí điểm các tập đoàn kinh tế nhà nước đã tạo ra lổ hổng rất lớn trong quản lý và giám sát của nhà nước, đối với vốn chủ sở hữu, đối với đầu tư và các hoạt động của các tập đoàn.”
Từ một lý thuyết bị từ chối, tam quyền phân lập đã chứng minh rằng không những nó tiết chế những hành vi phạm pháp của các cấp lãnh đạo cao nhất mà tam quyền phân lập chính là con đường duy nhất dành cho bất cứ nền dân chủ nào, ngoại trừ nền dân chủ xã hội chủ nghĩa mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định.