Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Không được lên án, thóa mạ các ý kiến trái chiều

Tường thuật góp ý Hiến pháp của CLB Truyền thống kháng chiến – Khối Thanh niên, TP HCM
imageNgày 6.3, tại Bảo tàng cách mạng TP.HCM, Khối Thanh niên thuộc Câu lạc bộ Truyền thống kháng chiến đã tổ chức góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.
Trong phần chương trình, hội nghị đã nghe ông Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội giới thiệu tóm tắt Kiến nghị 7 điểmcủa Nhóm 72 trí thức:
Quyền lập hiến phải thuộc về toàn dân, không thể thuộc về bất kỳ một tổ chức hay cơ quan nào;
Lời nói đầu không phải là chỗ để tuyên dương công trạng của bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào; sửa Dự thảo theo đúng tinh thần của Tuyên ngôn về Quyền Con người năm 1948 và các công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia;
Sở hữu tư nhân, tập thể, cộng đồng về đất đai cùng tồn tại với sở hữu nhà nước; các cơ quan nhà nước phải tuân thủ Hiến pháp và luật;
Thành lập Tòa án Hiến pháp với chức năng phán quyết;
Lực lượng vũ trang trung thành với Tổ quốc và nhân dân, không trung thành với bất kỳ tổ chức nào (yêu cầu bỏ quy định lực lượng vũ trang phải trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam);
Phải có trưng cầu dân ý để phúc quyết Hiến pháp;
Và cuối cùng là gia hạn thời gian lấy ý kiến của nhân dân đến hết năm 2013.
 Đường lối của Đảng phải minh bạch
 Nếu mở đầu cho chương trình là bản góp ý của ông Nguyễn Văn Thuyền, nguyên Thường vụ Thành ủy, Chủ nhiệm CLB Kháng chiến TP.HCM, (do tuổi cao không tham dự, được đọc lại tại hội nghị) với tinh thần chủ yếu là sự cần thiết của điều 4 trong Hiến pháp, cùng câu hỏi gay gắt “ai là kẻ mưu toan dẹp bỏ điều 4”, thì ngay sau đó là các ý kiến đầy tâm huyết thể hiện xu hướng ngược lại. 
Đặt vấn đề nên hay không nên có điều 4, luật sư Nguyễn Đăng Liêm, nguyên Hiệu trưởng Đại học Gia Định cho rằng: Hiến pháp không thể tự định trước cái quyền Đảng Cộng sản “là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” được. Hiến pháp “khẳng định ý chí của nhân dân” thì trước hết Đảng phải được nhân dân trao quyền lãnh đạo. Nhưng vấn đề là nhân dân có trao quyền đó hay không? Trong khí hoạt động của Đảng thời gian qua không đảm bảo công khai, minh bạch; nhiều đường lối, chính sách và thực hiện chính sách không của dân, vì dân đã dẫn đến sai lầm, yếu kém, tiêu cực và đặc biệt là tham nhũng trầm trọng.
Tình trạng đó có nguyên nhân là người dân không được thực sự làm chủ, hoặc hơn thế là quyền làm chủ của nhân dân bị vi phạm. Vì vậy, Điều 6 viết: “Nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước bằng các hình thức dân chủ trực tiếp, dân chủ đại diện thông qua Quốc hội, Hội đồng nhân dân và thông qua các cơ quan khác của Nhà nước” là không thể. Bởi Quốc hội, Hội đồng nhân dân cũng chỉ là “cánh tay nối dài của Đảng”. Đó là chưa kể nhiều những văn bản dưới luật được thực thi đã vi phạm Hiến pháp. Với tổ chức để người dân “thực hiện quyền dân chủ trực tiếp đại diện” như thế thì làm sao “giám sát” được Đảng và lấy gì để “buộc” Đảng phải “chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình”? (Điều 4, Khoản 2).
Tán thành với quan điểm của ông Nguyễn Đăng Liêm, ông Lê Công Giàu, nguyên Phó bí thư Thành đoàn TP.HCM, đã đưa ra một lập luận đầy tính nhân văn. Theo ông, những tổ chức là “cánh tay nối dài của Đảng” thì không thể phản biện được Đảng. Trước đây, Bác Hồ đã đề ra hai Đảng Xã hội và Dân chủ; tất nhiên là hai đảng này không cạnh tranh nổi với Đảng Cộng sản, nhưng ít nhất cũng là tổ chức phản biện trong Quốc hội đối với đường lối của Đảng Cộng sản. Hiện về danh nghĩa chúng ta có hệ thống kiểm soát quyền lực, nhưng trên thực tế hệ thống kiểm soát này không thể kiểm soát được. Có thể ví đây là một cái thắng (phanh) lúc ăn lúc không, thậm chí có lúc chạy tuột luôn. Thử hỏi, các đồng chí ngồi trên xe máy không có thắng, liệu có dám chạy không? Vậy mà hiện nay con tàu ViệtNamvới tám mươi sáu triệu dân phải ngồi trên một hệ thống thắng không ăn, đang tuột dốc với tốc độ cao, cực kỳ nguy hiểm. Thắng không ăn đồng nghĩa với hệ thống kiểm soát quyền lực bị vô hiệu, đã dẫn đến hư hỏng không thể sửa được. Hãy thử nhìn ra các nước, chỉ với 30 năm họ đã là một nước công nghiệp hóa, dân chủ, tự do. Còn Việt Nam ta kể từ khi có Đảng đã hơn 80 năm, có chính quyền gần 70 năm và giải phóng cũng gần 40 năm mà vẫn lạc hậu. Điều đó có nghĩa là đường lối của Đảng không còn phù hợp nữa, phải thay đổi.
“Nói Đảng nhưng thực chất là các vị trong Bộ Chính trị và một trăm bảy mươi mấy vị ủy viên Trung ương lãnh đạo đất nước và quyết định thể chế chính trị. Vậy bây giờ mấy vị này phải đề ra giải pháp đường lối đưa đất nước đi lên. Nếu không được là có tội với dân tộc. Nếu không được thì phải chấp nhận đa đảng”. Ông Lê Công Giàu nói.
 “Phải dứt khoát bỏ tất cả các cụm từ xã hội chủ nghĩa”
 Đó là một trong hai quan điểm khẳng định “dứt khoát” của ông Hồ Hiếu, nguyên cựu tù Côn Đảo, nguyên Chánh văn phòng Ban Dân vận Mặt trận, TP.HCM. Thứ nhất, tên nước không thể kèm theo ý thích của một số người theo chủ nghĩa này, không theo chủ nghĩa kia; hay là theo cái đạo này, bỏ cái đạo khác. Đó là chưa kể xã hội chủ nghĩa là chưa có thật, rất xa với và không biết bao giờ sẽ có. Đặt tên nước là Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa là người cộng sản đã lạm quyền. Đề nghị lấy lại tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, cái tên do CT Hồ Chí Minh khai sinh.
 Tên gọi “xã hội chủ nghĩa” như cái vòng kim cô. Vì cái vòng kim cô xã hội chủ nghĩa duy ý chí này nên nhà đất sai không sửa, giáo dục kém không sửa; rồi kéo theo hàng loạt chính sách không hoàn chỉnh mang tên xã hội chủ nghĩa: pháp chế xã hội chủ nghĩa, Nhà nước xã hội chủ nghĩa, nền giáo dục xã hội chủ nghĩa, y tế xã hội chủ nghĩa, kinh tế… đã thị trường lại còn định hướng xã hội chủ nghĩa… Cái chữ “xã hội chủ nghĩa” đó chia rẽ dân tộc trong nước và nước ngoài, chia rẽ cộng đồng thế giới. Thứ hai, theo, ông Hồ Hiếu là “dứt khoát phải xóa hẳn đất đai thuộc sở hữu toàn dân. Toàn dân là ai? Ai tên là “toàn dân”. Nhà nước quản lý mà trên là Đảng lãnh đạo thì đất đai là của Đảng, của Nhà nước mất rồi. Nhà nước quản lý nghĩa là muốn thu hồi là thu hồi, muốn cưỡng đoạt, định giá là cưỡng đoạt, định giá. Và như vậy thì vẫn xảy ra tình trạng như thời gian vừa qua, chính sách về ruộng đất và thực thi chính sách này không minh bạch, dẫn đến khiếu kiện đất đai kéo dài không dứt…
 Đảng nên bình tĩnh và xem lại mình
 Ông Kha Lương Ngãi, nguyên Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng phản ánh một thực trạng bức xúc, đó là tình hình đất nước đang rất khó khăn với bao âu lo, nhưng Đảng và dân mỗi người lo một cách khác nhau. Đảng lo giữ gìn thể chế, sự tồn vong của chế độ; dân lo đời sống khó khăn, kinh tế sa sút, tham nhũng trầm trọng… Dân và Đảng không gặp nhau, không còn đâu là ý Đảng, lòng dân. Ông Ngãi đề xuất: “Hiện, đang có góp ý Hiến pháp của 72 trí thức (gọi tắt là Kiến nghị 72 – đã có hơn 9.000 người ký tên) với Kiến nghị 7 điểm đúng đắn. Vì vậy, Đảng nên gặp gỡ để bàn bạc trao đổi, sửa Hiến pháp theo tinh thần của các kiến nghị nêu trên nhằm phát huy dân chủ và hoà hợp dân tộc là những đòi hỏi hết sức bức xúc của nhân dân trong giai đoạn trước mắt, cũng như cho sự phát triển bền vững lâu dài của đất nước”.
 Từ ý nghĩa này, ông Võ Văn Thôn, nguyên Chủ tịch UBND  Q3, Giám đốc Sở Tư pháp đề xuất, góp ý Hiến pháp là việc hệ trọng, Đảng nên hết sự bình tĩnh, lắng nghe. Đã có chủ trương đúng đắn “góp ý không có vùng cấm”, vậy đề nghị Tổng Bí thư, Chủ tịch Quốc hội, cũng như báo chí, đài truyền hình của Đảng không nên lên án, đả kích những góp ý trái chiều.
 Hội nghị cũng thu được nhiều ý kiến sắc bén qua các nội dung: Công chức nhà nước ở các cơ quan lập pháp, hành pháp, tư pháp… đều ăn lương do dân đóng góp. Bộ máy Nhà nước của dân phải phục vụ nhân dân, đương nhiên phải phi chính trị hóa, kể cả công an, quân đội. Phải có tòa án bảo vệ Hiến pháp, ngay đến Hiến pháp 92 cũng có những cái hay, cái đúng nhưng thường bị các nghị định, nghị quyết sai vô hiệu hoặc đi ngược lại với Hiến pháp. Lập hiến (xây dựng, ban hành hay sửa đổi hiến pháp) là quyền của nhân dân, nhưng với Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 này thì vẫn là do Đảng lập, Đảng soạn. Vì vậy phải viết lại Hiến pháp…
 Hội nghị sôi nổi trong suốt bốn tiếng đồng hồ. Ngay cả bên lề, cũng có những ý kiến xác đáng, ấy là: Góp ý hiến pháp không được báo đài phản ánh trung thực. Một buổi như hôm nay chẳng hạn, chỉ có hai ý kiến đồng ý Điều 4, chín ý kiến đề nghị bỏ Điều 4, nhưng lại sẽ tường thuật “Hầu hết ý kiến khẳng định cần có Điều 4 trong Hiến pháp”!
Thứ tư, ngày 27 tháng ba năm 2013
H.Đ.Y.
Cop lai tu: http://quechoa.vn/2013/03/27/khong-duoc-len-an-thoa-ma-cac-y-kien-trai-chieu/

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

66 câu Phật học cho cuộc sống

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.
 
2. Nếu bạn không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn. Vì chính tâm bạn không buông xuống nổi.
3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.
4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sinh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn, bạn phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.
5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.
6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.
7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.
8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định bạn sẽ ân hận.
9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.
10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.
11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.
12. Bạn đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, bạn phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính bạn.
13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.
14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.
15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin bạn “Đa khẩu hạ lưu tình”.
16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn một phát, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại một phát?
17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người bạn không hề yêu thích.
18. Mong bạn đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.
19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao bạn lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao bạn phải chứa đầy những não phiền như vậy?
20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì bạn hiểu nó quá ít, bạn không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi bạn hiểu sâu sắc, bạn sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của bạn.
21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.
22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, bạn hiểu chứ?
23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.
24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một sự trừng phạt.
25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp bạn mới được tự tại.
26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.
27. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.
28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác là kẻ đê tiện.
29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.
30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu bạn không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.
31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.
32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.
33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.
34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của bạn đi.
35. Bạn cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế bạn sẽ rất đau khổ.
36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.
37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?
38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.
39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.
40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất cho sự phỉ báng.
41. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.
42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.
43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên bạn cần phải “Tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.
44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính bạn.
45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, bạn mới vượt qua hiện thực.
46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, bạn dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.
47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.
48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?
49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của bạn, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.
50. Cảm ơn đời với những gì tôi đã có, cảm ơn đời những gì tôi không có.
51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.
52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.
53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.
54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.
55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.
56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối bạn nhất thời, nhưng nó lại gạt bạn suốt đời.
57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì Đông - Tây - Nam - Bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.
58. Khi trong tay bạn nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, bạn chỉ có mỗi thứ này; nếu bạn chịu buông xuống, bạn mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí tuệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.
59. Nếu bạn có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.
60. Bạn có nhân sinh quan của bạn, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới bạn. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được bạn. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.
61. Bạn hy vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.
62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Bạn càng nguyền rủa họ, tâm bạn càng bị nhiễm ô, bạn hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của bạn.
63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ, vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.
64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.
65. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.
66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ.
 
Sưu tầm

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Thế thì chắc chắn là vinh danh rồi “Nhân Dân” ạ

Bài viết trên báo Nhân dân số ra ngày 14/03/2013 có bài viết với tựa đề là một câu hỏi“Vinh danh hay tiếp tay cho cái xấu?”.
Mở đầu bài viết nêu một loạt các tổ chức và Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã đồng loạt vinh danh một số người sử dụng innternet ở Việt Nam. Bài báo kết luận ngay rằng đó là để“xuyên tạc, bôi nhọ và chống phá Việt Nam”. Thế rồi lại đặt câu hỏi lại: Việc “vinh danh” của họ nhằm mục đích gì?
Cách đặt câu hỏi, xong kết luận ngay rồi lại hỏi lại cứ luẩn quẩn làm người đọc không hiểu báo Nhân Dân đang định hỏi điều gì. Có thể tác giả cũng chưa hẳn đã khẳng định được các giải thưởng đó đã “vinh danh” hay “tiếp tay cái xấu”.
Riêng cái vụ nước ngoài tự dưng đi vinh danh mấy người Việt Nam cũng phức tạp lắm thứ. Khi thì là Nghệ sĩ Dương cầm số 1, khi thì là nhà toán học giỏi hàng đầu thế giới, khi thì phụ nữ can đảm nhất năm 2013, khi thì là người đấu tranh cho tự do báo chí, nhân quyền v.v… Thế nhưng báo chí, nhà nước Việt Nam goi khi là vinh danh, khi à can thiệp nội bộ, khi thì không phải là vinh danh. Cứ loạn cả lên chẳng biết đường nào mà lần.
Bản đồ về tự do báo chí trên thế giới. Việt Nam năm năm được “vinh danh” là kẻ thù của Internet
Vậy thử căn cứ thực tế Việt Nam, cùng tìm hiểu với Báo Nhân chắc sẽ là điều thú vị. Cứ gọi tờ báo Đảng này theo tên tự nhận là “Nhân Dân” (trong ngoặc kép) cho gọn và dễ gọi.
Này ông “Nhân Dân”.
Có lẽ cần giải thích cho rõ ràng cái “Rạng danh Tổ Quốc” mà “Nhân Dân” thường dùng là gì.
“Nhân Dân” liệt kê vài trường hợp được quốc tế vinh danh như Đặng Thái Sơn, Ngô Bảo Châu, kỳ thủ Lê Quang Liêm… đã làm rạng danh Tổ Quốc. Hẳn là thế rồi, khi người Việt Nam được Quốc tế cảm phục và công nhận thì đất nước được rạng danh là hiển nhiên. Có điều cần nhắc “Nhân Dân” là sau khi đã đỗ đạt làm “rạng danh” đất nước, thì Đặng Thái Sơn trở thành công dân nước khác. Trường hợp Giáo sư Ngô Bảo Châu cũng đã làm rạng danh Tổ Quốc từ nước Pháp dù đất nước ta được xếp hạng có chỉ số hạnh phúc đứng thứ hai thế giới.
Nhưng còn có những người Việt Nam cũng đã được cả thế giới biết đến và cảm phục, vinh danh song đã và sẽ không được “Nhân Dân” tính là làm “rạng danh Tổ Quốc”. Đó là ông Lê Văn Hiếu, đã từng chạy trốn Cộng sản bằng chiếc thuyền rách nát năm 1977, để rồi làm Phó Toàn quyền Tiểu bang South Australia. Đó là ông Joseph Cao Quang Ánh, người Mỹ gốc Việt đầu tiên phục vụ trong Quốc Hội Mỹ. Ông cũng là người Việt tị nạn chạy trốn Cộng sản năm 1975. Đó là Đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, người đã từng nếm mùi nhà tù cộng sản từ 1975-1988 rồi khi bị trục xuất sang Roma giữ chức Bộ trưởng, Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình của Vatican. Hiện là Chân phước của Giáo hội Công giáo Hoàn vũ. Thậm chí cả những người giữ những chức vụ cao như Philipp Roesler, từ cậu bé Việt Nam mồ côi sang Đức được bầu làm Phó Thủ Tướng. Còn nhiều những người khác mà sở dĩ họ không được coi là “làm rạng danh Tổ Quốc”, lại có những người còn được kết tội là chống phá đất nước, dân tộc, chỉ vì họ không thích Cộng sản. Mà ở đất nước ta thì đảng đã định nghĩa “Yêu nước là yêu Chủ nghĩa xã hội”.
Như vậy, họ có được coi là làm “rạng danh Tổ Quốc” hay không thì tài năng và thành công chỉ là chuyện nhỏ. Nó không chỉ phụ thuộc vào việc họ có làm cho thế giới cảm phục con người và trí tuệ người Việt, mà là họ có được Đảng Cộng sản yêu mến hay không. Họ có thích Chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản hay không, đó mới là yếu tố quyết định. Mà những người có đầu óc siêu việt này thì chắc chắn là không thích Cộng sản rồi, đúng không “Nhân Dân”?
Dù vậy, thì đó chỉ là vấn đề tính đến công trạng trong việc làm “Rạng danh Tổ Quốc”, nó phụ thuộc vào ý Đảng đánh giá theo cách của Đảng. Nhưng, nhận xét về đánh giá của người khác đối với ai đó, phải căn cứ họ đánh giá về mặt nào. Nó thuộc về việc làm, nhận thức và ý chí của họ thì không thể nhận xét bằng thái độ yêu hoặc ghét của mình, mà phải căn cứ thực tế.
Mới đây, có những người ở trong nước được cả thế giới ca ngợi, cảm phục và tặng thưởng thì “Nhân Dân” đã đưa ra một bản kết án. Cụ thể ba người là Huỳnh Ngọc Chênh, Tạ Phong Tần và Nguyễn Hoàng Vi được “Nhân Dân” ưu ái “vinh danh” cụ thể. Theo “Nhân Dân”, thì đó là “một số người có hành vi vi phạm pháp luật”. Hiển nhiên là pháp luật Việt Nam, còn có phù hợp với những điều luật Quốc tế mà Việt Nam đã long trọng ký kết hay không là chuyện khác. Đảng ta hiện đang cầm quyền nên có quyền giải thích từ ngữ phụ thuộc vào mỗi trường hợp, hoàn cảnh và ý muốn khác nhau, phải không “Nhân Dân”? Chẳng hạn điều luật “Công dân chỉ được xem là có tội khi có bản án có hiệu lực của Tòa án” đã không có giá trị gì khi “Nhân Dân” cần kết tội họ.
Tạ Phong Tần =>
Thử xem trường hợp Tạ Phong Tần. Cô ta là một phụ nữ đã từng phục vụ trong lực lượng công an một thời gian dài lên đến cấp bậc sĩ quan, lon Đại úy. Nếu cứ chấp nhận “còn đảng, còn mình” thì chắc giờ này cũng yên tâm là… to béo khỏe mạnh, nhà cửa đàng hoàng, giàu có, ăn nói bặm trợn, đánh dân chẳng sao. Thế nhưng, hoặc là cô này có máu liều, hoặc là lên cơn khó chịu, lại không chịu yên ấm mà tố cáo những cái sai, cái xấu, cái vô nhân tâm, suy đồi đạo đức… Thế mới nên chuyện.
Đằng đẵng bao năm trời, cô đơn, vất vả, không nhà cửa, không tài sản, chịu nhiều cơn nổi hứng khó chịu của cán bộ công quyền, của những người từng là đồng chí, đồng nghiệp. Thế nhưng cô vẫn kiên trì, vẫn gan dạ, vẫn dũng cảm nói lên điều mình nghĩ, phản ánh điều mình thấy. Bị bắt, bị giữ, bị cướp, bị khủng bố… Tất cả không làm cô nao núng. Thậm chí khi vào tù, bà mẹ đã tự thiêu uất nghẹn và oan ức bên ngoài kêu oan cho con mà không tác dụng. Cô vẫn không sờn lòng, không nản chí để cuối cùng bị án tù những 10 năm.
Mười năm trời cho một cô gái chưa có gia đình mắc tội dám nói sự thật, đó là sự dã man. Nhưng cô chấp nhận hậu quả khi nói lên sự thật bất chấp đe dọa và khủng bố. Đó là sự dũng cảm, không thể nói từ nào khác, phải không “Nhân Dân”?
Ở trên thế giới, hiếm có một đất nước nào có cách hành xử như vậy đối với một phụ nữ cất lên tiếng nói cho Sự thật và Công lý. Vì vậy đất nước chúng ta luôn được đặc biệt quan tâm. Ở đất nước chúng ta, những người phụ nữ bình thường chỉ hoặc lo giữ bếp lửa nhà mình, hoặc lo “theo đảng đến cùng” để kiếm ăn, hễ nghe nói đến chuyện công an, bắt bớ thì sợ toát mồ hôi. Vậy thì một người phụ nữ dám đương đầu với cái xấu, cái ác, vì sự nghiệp chung, thì đó là sự dũng cảm chứ còn có thể được gọi là gì.
Vì thế, khi các tổ chức nước ngoài hoặc Bộ Ngoại giao Mỹ tặng thưởng cô ấy danh hiệu “Người phụ nữ cam đảm nhất năm 2013” thì đấy chắc chắn là Vinh danh rồi, “Nhân Dân” ạ.
<= Huỳnh Ngọc Chênh
Trường hợp Huỳnh Ngọc Chênh, một nhà báo trong hệ thống báo chí của Đảng. Đã từng phục vụ nhà nước đến khi nghỉ hưu với những bài viết mang đủ ba tính: “Tính đảng, tính Chiến đấu và Tính văn học”. Lẽ ra ông chỉ nên noi gương các bậc đàn anh là tăng cường kiếm phong bao, quà cáp bằng cách bẻ ngòi bút theo lệnh trên, để kiếm thật nhiều phong bao, quà cáp, để được thăng quan tiến chức nhằm kiếm phong bao, quà cáp nhiều hơn. Rồi khi nghỉ hưu chỉ cần ngồi hưởng thụ thành quả kiếm được, từ những ngón nghề mà nghề báo CHXN cho phép. Thế là yên chuyện.
Thế nhưng, Huỳnh Ngọc Chênh đã không làm vậy. Đóng lại những bài viết mang ba tính, ông mở ra những bài viết mang đủ nhiều tính, mà sâu đậm nhất là tính Nhân văn và nhân tâm để phục vụ nhân dân. Để rồi không thể có phong bì, mà chỉ có thể nhận Giấy Triệu tập. Đó mới là sự không bình thường. Với một người từng làm báo nhà nước, ông không thể không nhận thức được những hiểm nguy, cam go sẽ phải đối mặt. Vậy mà ông vẫn làm vì sự thôi thúc của trái tim, chấp nhận mọi điều không hay xảy đến cho cá nhân mình.
Thế thì không thể nói gì hơn, đó là sự dũng cảm đáng khâm phục. Và với những giải thưởng tặng cho người dũng cảm đáng khâm phục đó, thì chắc chắn là sự vinh danh rồi, “Nhân Dân” ạ.
Nguyễn Hoàng Vi =>
Còn Nguyễn Hoàng Vi, một phụ nữ tuổi chưa nhiều, như hàng chục triệu phụ nữ Việt Nam khác. Cô cũng sợ bị ảnh hưởng thanh danh, cũng muốn êm ấm cửa nhà. Chắc hẳn cô cũng có nhu cầu được mọi người tôn trọng mà không thích bất cứ sự xúc phạm nào. Thế nhưng, để nói lên tiếng nói của mình không phụ thuộc vào cái lưỡi người khác, cô đã phải trả giá. Nhiều ngón đòn quen thuộc, đểu cáng cô đã từng nhận. Nhưng có lẽ cách cách mà cô đã chịu khi bị bắt về đồn, lột hết quần áo và xúc phạm thân thể để quay phim, thì ít có đất nước nào nghĩ ra được. Đó là sự man rợ và đểu cáng đến tận cùng. Có lẽ đó là nỗi sợ hãi không chỉ dành cho phụ nữ mà ngay cả giới mày râu.
Nguyễn Hoàng Vi cho biết: Cô đã bị lột truồng, xâm phạm thân thể và quay phim khi bị bắt vào đồn.
Thế nhưng cô đã không hề run sợ, không hề chùn bước. Cô vẫn tiếp tục nói lên tiếng nói của mình, thật sự là của mình. Vậy thì đó là sự gan dạ chứ không thể nói cách nào khác, phải không “Nhân Dân”?
Và khi tổ chức IFEX tặng cô giải thưởng là 1 trong 7 phụ nữ tiêu biểu vì tự do ngôn luận trên thế giới, thì đó là Vinh danh hẳn hoi đấy, “Nhân Dân” ạ.
Đọc đoạn này trên “Nhân Dân” (rất may là ít người đọc tờ này, nếu không thì chắc hẳn không thiếu người bị tai nạn vì mải cười ngả nghiêng mà té xỉu): “Riêng với Huỳnh Ngọc Chênh, nhân vật này tỏ ra rất hí hửng và đắc thắng với “vinh dự” của mình, nên đã đi quá xa khi phát biểu tại lễ trao giải “Công dân mạng 2013″, đã lớn tiếng vu cáo Nhà nước Việt Nam cản trở các blogger, hạn chế tự do báo chí, cho rằng ở Việt Nam không có báo chí tư nhân nên các thông tin đăng tải trên báo chí đều theo định hướng của Ðảng cầm quyền”.
Một người được vinh danh hẳn hoi, được cộng đồng quốc tế công nhận như Huỳnh Ngọc Chênh, mà không coi là vinh dự, thì coi là sự sỉ nhục chăng? Giải thưởng này đâu phải như đồng chí Kim Jong Un được “vinh danh” là “Người đàn ông quyến rũ nhất năm 2012 của The Onion
Còn vu cáo nhà nước ư? Làm sao một Huỳnh Ngọc Chênh có thể nói lại với khoảng 800 tờ báo nhà nước, hàng trăm “dư luận viên”? Tại sao với hàng vạn tiếng nói của báo chí Nhà nước, vẫn không át được tiếng nói nhỏ nhoi của Huỳnh Ngọc Chênh nếu Huỳnh Ngọc Chênh không có một vũ khí là Sự thật?
Huỳnh Ngọc Chênh vu cáo nhà nước cản trở các blogger là không đúng ư? Lạ nhỉ. Nếu ông Chênh muốn chứng minh việc này, chắc cũng khó như học sinh lớp năm phải chứng minh 2+2=4, thưa “Nhân Dân”.
Thử xem nhé “Nhân Dân”:
Theo tôi thì cứ thực tế mà nói nhé. Một luật sư đã từng gửi đơn khiếu nại việc một ông tướng ngành công an thản nhiên khoe thành tích “Đánh sập 300 trang mạng và Blog trong một thời gian ngắn”. Chắc đó không phải là các vụ đánh phá báo chí nhà nước chứ? Vậy thì đó là gì? Còn các Blogger? Xin mời “Nhân Dân” xem chỉ cần hai tờ giấy Triệu tập ở đây của tôi đủ hiểu vì cái gì.
Những tờ giấy mời và Triệu tập này là gì?
Ông Chênh còn “cho rằng ở Việt Nam không có báo chí tư nhân nên các thông tin đăng tải trên báo chí đều theo định hướng của Ðảng cầm quyền” là sai ư? Cái sự lãnh đạo “tuyệt đối” của Đảng là ở chỗ nào nếu không định hướng báo chí? Cái gọi là Ban Tuyên huấn, hay Ban Văn hóa – tư tưởng Trung ương để làm gì nếu không phải để định hướng? Chẳng lẽ Đảng không định hướng mà hàng loạt tờ báo, trong đó có “Nhân Dân” đã im phăng phắc trong các sự kiện như Kỷ niệm chống Trung Cộng xâm lược? Đã đồng loạt gọi tàu kẻ thù xâm lược là “tàu lạ”. Đã đồng loạt im lặng về Biển Đảo đất nước bị xâm lăng trong một thời gian dài, đã đồng loạt im phăng phắc trước những cuộc biểu tình yêu nước của người dân rồi sau đó đồng loạt kết tội người yêu nước là phá rối, là thế lực thù địch?
Trước thực tế đó, nếu không có sự định hướng, thì cần phải gọi nền báo chí Việt Nam là nền báo chí tâm thần.
Kể ra thì nhiều, nói ra cũng lắm. Nhưng chỉ cần biết rằng tờ báo Cơ quan của Trung ương Đảng CSVN lại mang tên “Nhân Dân” thì đủ hiểu rằng, cái sự ngược trong quan niệm, lời nói và biện luận là chuyện không khó hiểu. Chính vì vậy mà đừng thắc mắc vì sao các cơ quan Quốc tế và Bộ Ngoại giao Mỹ đã không thèm tham khảo báo chí trong nước khi vinh danh những người đó.
Và như thế, thì những việc đã nói trên của họ, chính là sự Vinh danh, thưa “Nhân Dân”.
Hà Nội, ngày 17/3/2013

"Vinh danh" hay tiếp tay cho cái xấu


Trong những ngày qua,  không hiểu vô tình hay cố ý mà cùng một thời điểm, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và một số tổ chức như "Phóng viên không biên giới", "Tự do ngôn luận quốc tế" liên tiếp tổ chức "vinh danh" một số người
Việt đang sử dụng internet  để xuyên tạc, bôi nhọ và chống phá Việt Nam. Việc "vinh danh" của họ nhằm mục đích gì?
Nhiều năm qua, việc người Việt Nam được trao một giải thưởng quốc tế nào đó không còn là chuyện hiếm. Bằng tài năng, trí tuệ của mình, nhiều người Việt Nam đã mang lại vinh dự cho Tổ quốc qua các giải thưởng có uy tín trên thế giới. Mặc dù còn một số hạn chế nhất định, nhưng điều đó vẫn chứng tỏ tài năng, trí tuệ Việt Nam, với những bước phát triển rất đáng tự hào. Từ nghệ sĩ Ðặng Thái Sơn, nhà toán học Ngô Bảo Châu, kỳ thủ Lê Quang Liêm,... đến hàng trăm học sinh đạt giải cao trong các kỳ Olympic khoa học quốc tế thật sự là niềm tự hào, trở thành tấm gương để thế hệ trẻ noi theo, tiếp tục làm rạng danh Tổ quốc. Ngược lại, một số "giải thưởng quốc tế", do một số tổ chức nước ngoài trao cho một số người có hành vi vi phạm pháp luật, không những không đem lại vinh dự cho Tổ quốc mà còn làm xấu đi hình ảnh đất nước trong mắt bạn bè quốc tế, đó là trường hợp của những người như Tạ Phong Tần, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Hoàng Vi.
Huỳnh Ngọc Chênh được tổ chức "Phóng viên không biên giới" (RSF) - một tổ chức phi chính phủ thành lập tại Pháp vào năm 1985 với nhiệm vụ cổ súy cho tự do báo chí và tự do ngôn luận kiểu phương Tây, trao giải "Công dân mạng 2013" nhân Ngày Thế giới chống kiểm duyệt Internet (12-3). Nguyễn Hoàng Vi được tổ chức "Tự do ngôn luận quốc tế" (IFEX), có trụ sở chính tại Canada, "vinh danh" là một trong bảy phụ nữ tiêu biểu về bảo vệ quyền tự do ngôn luận; riêng Tạ Phong Tần là một trong chín phụ nữ được Bộ Ngoại giao Mỹ trao giải "Phụ nữ can đảm nhất thế giới 2013". Trên thực tế, đây là các giải thưởng mà nếu không có sự tâng bốc của mấy tổ chức phản động như Việt Tân, đảng Dân chủ Việt Nam,... cùng mấy cơ quan truyền thông VOA, BBC, RFA, RFI,... và một số blog của các đối tượng có thái độ chống đối, thì hầu như không ai biết tới. Thật ra, đây không phải là lần đầu các đối tượng có "thâm niên" trong việc chống đối Nhà nước Việt Nam được trao tặng các "giải thưởng nhân quyền". Tính sơ sơ cũng đã có gần chục loại "giải thưởng nhân quyền" được trao cho các đối tượng chống đối ở Việt Nam, nhưng để gây tiếng vang, người ta còn đề cử vài ba người để xét nhận giải thưởng Nobel hòa bình, Nobel văn chương!
Ðể trao giải cho Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Hoàng Vi và Tạ Phong Tần,  RSF,  IFEX và Bộ Ngoại giao Mỹ đã bỏ qua, thậm chí đi ngược lại tôn chỉ, mục đích và ý nghĩa ban đầu của các giải thưởng mà họ đã khởi xướng là "khuyến khích và bảo vệ quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí và tự do internet". Và họ cũng không e dè khi nói rõ điều này, như khi trả lời phỏng vấn đài VOA, Giám đốc phụ trách truyền thông của RSF - Lucie Morillon cho rằng: "Trao giải thưởng cho blogger Chênh là cách chúng tôi ghi nhận sự đóng góp của những nhà báo tự do tại Việt Nam cổ súy cho quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin và tự do internet bất chấp sự đàn áp và kiểm duyệt gắt gao của nhà cầm quyền Hà Nội". Còn đại diện Bộ Ngoại giao Mỹ, trong phát biểu tại buổi trao giải "Phụ nữ can đảm nhất thế giới 2013" lại "ca ngợi" Tạ Phong Tần là "một trong những blogger đầu tiên tại Việt Nam bình luận về các tin tức, sự kiện chính trị bị nhà cầm quyền hạn chế; giúp thức tỉnh các blogger và nhà báo tại Việt Nam dám dũng cảm chuyển tải thông tin, chính kiến tới người dân Việt Nam". Hai ý kiến trên cho thấy đối với RSF, IFEX và Bộ Ngoại giao Mỹ, vấn đề không phải là "tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do internet", mà là "tự do  chống đối" Nhà nước Việt Nam. Bởi vậy, biện bạch thế nào thì họ cũng không thể lẩn tránh một sự thật là, bằng việc trao giải thưởng, họ đã tiếp tay cho cái xấu, cổ vũ cho người đã có hành vi vi phạm pháp luật. Như trường hợp Tạ Phong Tần, ngày 9-3, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã khẳng định: "Ðây là việc làm sai trái, can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, không có lợi cho sự phát triển quan hệ hai nước".
Trước hết cần khẳng định Tạ Phong Tần, Huỳnh Ngọc Chênh và Nguyễn Hoàng Vi không phải là những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Có thể tìm hiểu điều này qua các  bài viết, ý kiến mà các đối tượng này đã đăng tải trên blog cá nhân hay trả lời phỏng vấn của một số báo, đài nước ngoài. Trong đó, họ xuyên tạc tình hình kinh tế - xã hội trong nước, vấn đề khai thác bô-xít ở Tây Nguyên để kích động chống phá, gây chia rẽ khối đoàn kết dân tộc. Trong ba đối tượng này, nổi bật hơn cả là Tạ Phong Tần. Báo chí trong nước đã công bố cụ thể nhiều thông tin mà lẽ ra, Bộ Ngoại giao Mỹ cần tham khảo trước khi "vinh danh" người này. Chính Tạ Phong Tần từng thừa nhận đã nhiều lần viết bài, trả lời phỏng vấn của báo, đài nước ngoài để nói xấu ngành Công an, nói xấu Nhà nước. Tính đến thời điểm trước khi bị bắt năm 2011, Tần đã viết, phát tán gần 900 bài viết có nội dung xuyên tạc, chống đối Nhà nước Việt Nam theo "kịch bản" của các cá nhân, tổ chức bên ngoài; viết và trả lời BBC, RFI, RFA hơn 100 bài. Với những hành vi cố tình và mang tính hệ thống đó, tại phiên tòa sơ thẩm ngày 25-9-2012, Tòa án Nhân dân TP Hồ Chí Minh đã tuyên phạt Tạ Phong Tần 10 năm tù giam vì tội "Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam" theo Ðiều 88 Bộ luật Hình sự. Ðây chính là cơ sở để khẳng định Tạ Phong Tần đi lạc vào ý nghĩa của giải thưởng "Phụ nữ can đảm thế giới 2013" như tôn chỉ, mục đích giải thưởng này của Bộ Ngoại giao Mỹ.
Vậy ý đồ phía sau các giải thưởng nhân quyền nói trên là gì? Xét từ bản chất vấn đề thì Tạ Phong Tần, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Hoàng Vi hay một số đối tượng khác như Nguyễn Văn Hải (blog "Ðiếu cày"), Phan Thanh Hải (blog "Anh ba Sài Gòn"), Vũ Quốc Tú (blog Uyên Vũ), Ngô Thanh Tú (blog Thiên Sầu), Lê Hồ Ngọc Ðiệp (blog Trăng đêm), rồi Phạm Thanh Nghiên, Trần Khải Thanh Thủy, Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy... chỉ là mấy "quân bài", trong chiến lược "diễn biến hòa bình" mà các thế lực thù địch cùng một số người đang rắp tâm triển khai ở Việt Nam. Họ cố gắng tô vẽ cho các đối tượng này qua các mỹ từ "nhà báo tự do", "nhà hoạt động dân chủ", "tù nhân lương tâm",... Nhưng họ không thể che đậy được một "kịch bản" đã và đang được triển khai để vừa làm ảnh hưởng tới uy tín của Ðảng và Nhà nước Việt Nam, vừa lợi dụng tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do internet để tiến hành hoạt động chống đối nhằm gây bất ổn chính trị ở Việt Nam. Việc trao các loại "giải thưởng nhân quyền" cho các đối tượng kể trên chính là một phần của kịch bản này. Và thật sự là hành động cổ súy, dung túng cho phần tử chống đối Nhà nước, can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ của Việt Nam.
Sự việc càng nghiêm trọng hơn, sau khi được người ta "vinh danh", bằng hình thức trực tiếp hoặc gián tiếp, Tạ Phong Tần, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Hoàng Vi đã trả lời phỏng vấn, "phát biểu cảm tưởng" trên một số cơ quan truyền thông thiếu thiện chí với Việt Nam như VOA, RFA, RFI, BBC... Riêng với Huỳnh Ngọc Chênh, nhân vật này tỏ ra rất hí hửng và đắc thắng với "vinh dự" của mình, nên đã đi quá xa khi phát biểu tại lễ trao giải "Công dân mạng 2013", đã lớn tiếng vu cáo Nhà nước Việt Nam cản trở  các blogger, hạn chế tự do báo chí, cho rằng ở Việt Nam không có báo chí tư nhân nên các thông tin đăng tải trên báo chí đều theo định hướng của Ðảng cầm quyền! Tuy nhiên, những lời lẽ đó lại chứa đựng một mâu thuẫn mà chắc chắn chính Huỳnh Ngọc Chênh không thể lý giải. Bởi, nếu thật sự Việt Nam cản trở  các blogger thì làm sao "lực lượng blogger" ở Việt Nam có thể ngày càng phát triển "lớn mạnh và rộng khắp" như chính Huỳnh Ngọc Chênh thừa nhận khi phát biểu tại buổi nhận giải? Làm sao hằng ngày Huỳnh Ngọc Chênh vẫn công bố bài  trên blog của ông ta mà không bị gây khó khăn?  Sao ông ta lại phủ nhận và nói xấu những điều mà chính ông ta đang được thụ hưởng? Tương tự như thế, khi trả lời phỏng vấn của BBC và RFA, Nguyễn Hoàng Vi và Tạ Minh Tú - em gái Tạ Phong Tần, đều bày tỏ niềm "vinh dự", "tự hào" vì được trao "giải thưởng"; họ coi đây là nguồn "khích lệ" cho các "nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền" tại Việt Nam! Là người Việt Nam, họ nên thấy xấu hổ chứ không phải là vinh dự, vì hành vi của họ đã hoàn toàn đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, của dân tộc và vi phạm pháp luật của Việt Nam. "Giải thưởng" họ được trao chỉ làm cho họ ngày càng trở thành công cụ đắc lực trong tay những người đang tìm mọi cách chống phá, cản trở, với ý đồ làm thay đổi bản chất chính trị - xã hội ở Việt Nam mà thôi.
 LAM SƠN 
Cop tu: http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/19808302.html

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Thư kính gửi Ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước Việt Nam

733763_10151435788603808_1867610347_nKính thưa Ông
Tôi là một công dân Việt Nam, không phải là Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam xin phép xưng hô với Ông theo quan hệ xã hội vì Bố tôi đã 93  tuổi, Ông thuộc thế hệ anh chị của tôi, nhưng xưng em với Chủ tịch nước thì có lẽ không bình thường. Vậy xin được phép xưng gọi Ông-Tôi.
Tôi xin thưa với Ông hai việc, đó là việc thứ nhất khi có rất nhiều Tướng lĩnh Quân đội và thành viên Chính phủ đang thực hiện buộc Quân Đội Nhân Dân Việt Nam phải trung thành tuyệt đối với Đảng Cộng Sản Việt Nam. Ông cũng là Đảng viên, nghe qua chắc cũng khoái như vậy lắm, nhưng Tôi xin Ông hãy suy nghĩ lại vấn đề này. Đây là một tư tưởng rất nguy hiểm cho Tổ Quốc và dân tộc Việt Nam  khi buộc Quân Đội phải trung thành tuyệt đối với Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Trước hết, cho tôi chia sẻ về khái niệm “Trung thành” .
Trước kia, trong xã hội phong kiến, người ta phải “trung thành” với Vua, Vua bảo chết thì phải chết để tỏ ra trung thành. “Quân xử Thần tử, Thần bất tử bất trung”.
Bây giờ, trong xã hội dân chủ văn minh, mọi người  phải “trung thành” với Tổ Quốc, Tổ Quốc là thiêng liêng, là bất khả xâm phạm, Tổ Quốc kêu gọi, mọi người sẵn sàng hy sinh để bày tỏ sự trung  thành. Phản Quốc là tội lớn nhất.
 Như vậy, “trung thành” là một đặc tính của ai đó chỉ dành cho một chủ thể thiêng liêng, bất khả xâm phạm trong một Quốc Gia. Trong xã hội phong kiến thì chủ thể đó là Vua, chủ thể đứng trên thiên hạ. Trong xã hội dân chủ văn minh thì chủ thể đó là Tổ Quốc và nhân dân trung thành với Tổ Quốc.
 Về đời thường, Quân Đội phải trung với nước, hiếu với dân, nhưng  khi nghe các tướng, tá sĩ quan cao cấp Quân đội Nhân dân Việt Nam bằng mọi cách chứng tỏ Quân đội phải trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam, có nghĩa là Quân Đội phải sống chết với Đảng và phải là Đội quân của Đảng Cộng Sản. Tôi rất bất an về sự nhu nhược của các sỹ quan, tướng lĩnh này. Họ dùng lối lập luận  Đảng CSVN không có lợi ích nào khác ngoài việc phụng sự Tổ Quốc, phụng sự nhân dân nên Quân Đội trung thành tuyệt đối với Đảng CSV thì cũng là trung thành và phụng sự Tổ Quốc, nhân dân. Tôi cho rằng lối lập luận này không ổn. Bởi vì lập luận theo kiểu ủy thác gián tiếp sẽ thành tam sao thất bản và mất gốc một cách khó chấp nhận.
 Ông sẽ hình dung thế nào khi họ đem từ “trung thành” dùng vô tội vạ theo ví dụ sau: buộc  C trung thành  D, D trung thành với B, B trung thành với A thì suy ra C trung thành với A.
 Chắc Ông không thể kết luận giống như họ.
Vậy mà Chủ nhiệm chính trị học viện Quốcphòng Thiếu tướng Mạch Quang Lợi, Tổng thư ký Hội đồng lý luận Trung ươngPGS-TS Nguyễn Viết Thông và hàng bao nhiêu người khác cứ bám theo kiểu lập luận đó. Không những vậy sự lạm dụng từ “trung thành” còn tràn lan trong các văn bản như:  Quân Đội trung thành với Đảng, Đảng là Đại biểu trung thành với giai cấp Công nhân, nhân dân lao động. Giai cấp công nhân, nông dân, nhân dân lao động trung thành với Tổ Quốc. Tai hại hơn về mặt lý luận thì việc buộc Quân Đội phải trung thành với đầy tớ của nhân dân, hay đầy tớ mà cứ bắt ai đó phải trung thành cũng là một việc hoàn toàn bất ổn.
 Trong khi đó, nhân dân trung thành với Tổ Quốc, nhân dân nuôi dưỡng và có quyền bắt buộc Quân Đội phải trung thành tuyệt đối với Tổ Quốc là một việc hoàn toàn phải đạo trời, nghĩa đất. Quân Đội nhân dân là Quân Đội của toàn dân chứ không phải là Đội quân của Đảng Cộng Sản Việt Nam. ChỈ có nhân dân và Tổ Quốc mới đủ quyền hạn đòi hỏi sự trung thành của Quân Đội như việc bắt Quân Đội phải hy sinh vì Tổ Quốc và Quân Đội phải sẵn sàng chiến đấu, hy sinh. Trong khi đó, Đảng Cộng Sản Việt Nam không thể tước quyền của nhân dân và Tổ Quốc để buộc Quân Đội phải tuyệt đối trung thành với Đảng để phòng khi Đảng cần, Đảng bảo chết thì Quân Đội cũng phải chết . Đó là một tư tưởng phi lý và nguy hiểm.
Thưa Ông
Như Ông đã biết, trong Đảng Cộng Sản Việt Nam không phải chỉ có những thành phần thoái hóa, biến chất mà chúng không còn là người mà là những con sâu bọ. Ông cũng biết hiện tại trong Đảng Cộng Sản Việt Nam các “nhóm lợi ích” đang hiện hữu và sẵn sàng loại bỏ nhau. Tham nhũng tràn lan, đạo đức suy đồi đã tạo thành một lũ giặc chính trong Đảng Cộng Sản. Khó mà tin rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam không có lúc chia rẽ và lâm chung. Nếu Quân Đội Nhân dân Việt Nam thành một Đội quân phải tuyệt đối trung thành với Đảng CS thì lúc đó chắc phải chung cảnh lâm chung. Vậy trước tham vọng thường trực của láng giềng khổng lồ Trung Quốc, Tổ Quốc Việt Nam sẽ sao đây, có còn tồn tại nữa hay không khi có một Đội quân duy nhất đã lâm chung với Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Tôi viết đến đây, có thể Ông lại cho rằng không có bao giờ như vậy đâu. Nhưng Ông lấy gì để chứng minh và đảm bảo ? Nếu xảy ra thì sao ? Ông chắc lại không dám bảo đảm cho điều đó không xảy ra vì ông cũng đâu có biết đâu thịnh, suy thời vận của chúng.  Nếu chúng ( giặc nội xâm)  thịnh thì Đội quân tuyệt đối trung thành với chúng sẽ thành ác quỷ với dân tộc, nếu chúng suy thì dễ gì mà biết  chúng ngấm ngầm làm gì với vũ khí trong tay. Chẳng lẽ khi Đảng suy thì cũng buộc kẻ tuyệt đối trung thành phải nã đạn tắm máu nhân dân khi Đảng hết thời? Ông sẽ nghĩ gì khi Đảng Cộng Sản Việt Nam lúc nào đó suy đồi và Đội quân tuyệt đối trung thành lại tắm máu nhân dân?
Tôi có đọc một bài báo trên Tạp chí Cộng Sản ngày 1-3-2013 mà tôi hiểu rằng bài đó hợp với chủ trương của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Bài đó muốn nói rằng : Khi chế độ cũ đã hết thời thì Quân Đội phải tắm máu nhân dân để không cho chế độ mới ra đời.
 Như vậy là ác với nhân dân quá, Ông ạ.
Tôi hiểu ngày nay, chế độ phong kiến đã được chính nhân dân xóa bỏ, người dân là chủ nhân của đất nước và chẳng ai dám bắt người dân phải trung thành với họ mà chỉ có Tổ quốc Việt Nam mới là chủ thể xứng đáng để người dân tự nguyện trung thành. Như vậy, Tổ Quốc Việt Nam cần người dân hoặc người lính phải chết để Tổ Quốc tồn tại trường kỳ thì những người đó vẫn sẵn sàng chết và được Tổ Quốc ghi công.  Nếu Đảng Cộng Sản Việt Nam muốn trường tồn mà buộc ai đó phải chết thì sẽ không hợp lý, thậm chí đó là hành vi tội phạm có tổ chức và bị nghiêm trị.  Nhân tiện, Tôi xin kể với Ông rằng mấy năm về trước, Tôi có hân hạnh được đi biểu tình cùng những người yêu nước chống các hành vi gây hấn và xâm lược của Trung Quốc. Tôi cùng mọi người trước khi chia tay, đã tập trung tại tượng đài “ Cảm tử cho Tổ Quốc quyết sinh”.Tôi rất tự hào vì Tổ Quốc Việt Nam có hằng hà sa số những chiến sĩ cảm tử (Cố Hoàng Minh Chính,Tổng thư ký Đảng Dân Chủ Việt Nam cũng là một chiến sĩ cảm tử, nhưng đánh xong mà vẫn sống và qua câu chuyện mà Cố Hoàng Minh Chính kể lại thì những chiến sĩ cảm tử cho Tổ Quốc, họ được làm lễ truy điệu trước khi đánh trận đa số không phải là Đảng viên Đảng Cộng Sản Việt Nam). Họ đã làm tấm gương cho sự trung thành với Tổ Quốc ( chứ không phải cảm tử vì trung thành tuyệt đối với Đảng CSVN). Đa số họ ra đi mà không trở về và họ hãnh diện nơi chín suối vì họ đã thể hiện lòng trung tình với Tổ Quốc, hy sinh vì Tổ Quốc. Không có lý do gì để hạ thấp sự hy sinh của họ vì họ đã trung thành tuyệt đối với Tổ Quốc chứ không phải hoặc chưa từng trung thành với Đảng Cộng Sản Việt Nam.
 Viết đến đây, Tôi tin chắc rằng Ông không thể có ý tưởng phá các bia “Tổ Quốc ghi công” ở các nghĩa trang để Đảng Cộng Sản Việt Nam tự coi mình cần hơn Tổ Quốc, cao hơn Tổ Quốc để kẻ nào đó ghi lại bia “Tổ Quốc ghi công” thành  “Đảng Cộng sản Việt Nam ghi công” tại các nghĩa trang liệt sĩ với quyền hạn tự cho là tối cao của mình.
Tôi đã và đang sống ở Nga hơn 20 năm, tôi đã tiếp xúc với nhiều  người ở Nga, trong số đó có cảnh sát, an ninh, binh lính thì họ cũng cho tôi thấy ở Nga, phản bội Tổ Quốc là tội nặng nhất, với Tổng Thống thì bị truất phế, với binh lính sĩ quan thì có thể phải chết bất đắc kỳ tử. Qua đó, Tôi cũng xin Ông hiểu lại cho khi dùng chữ “trung thành”, sự trung thành hoặc tuyệt đối trung thành có nghĩa là không cho phép phản bội, sự sống của người trung thành nằm trong chủ ý của bề chủ. Theo quy định thì Ông đang giữ cương vị Thống lĩnh các lực lượng vũ trang nhưng tôi cũng mong Ông đừng bắt Quân Đội hay ai đó phải trung thành với Ông mà chỉ bắt họ chỉ phải tuyệt đối tuân mệnh lệnh cụ thể nào đó của Ông trong một tình huống cụ thể. Thực ra quan hệ giữa người với người thì không nên buộc nhau phải tuyệt đối trung thành trong xã hội văn minh.
  Quân Đội nhân dân Việt Nam không thể thành một đội quân trung thành với một Tổ chức và mong Ông với cương vị của mình đừng cho ai hạ thấp vai trò của Quân Đội. Tôi cũng thử tìm trong luật định để mong ông cách chức toàn bộ sĩ quan cao  cấp và tướng lĩnh muốn hạ Quân Đội Nhân dân Việt Nam trung thành tuyệt đối với Tổ Quốc xuống thành  Đội quân trung thành tuyệt đối với Đảng Cộng Sản Việt Nam, nhưng không thấy quyền hạn này của Ông vì Ông chỉ có quyền phong hàm cho họ chứ không có quyền hạn tước hàm hoặc cách chức họ và không tìm ra quy định cách chức cấp tướng, sỹ quan cao cấp. Với bằng chứng suy thoái tư tưởng của tướng, sỹ quan cao cấp như hiện nay thì chắc chỉ có đề nghị bãi chức Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng là hợp lý vì cấp dưới của ông ta đã bị suy thoái tư tưởng trầm trọng.
Theo ý kiến của tôi trong việc này, khi trong Đảng Cộng Sản Việt Nam đang có những sai lầm nghiêm trọng do các nhóm lợi ích cai trị tạo ra, Đảng Cộng Sản Việt Nam không còn đủ tư cách là đại biểu trung thành của giai cấp Công Nhân, nhân dân lao động nữa vì tôi cũng tâm đắc với lời nhận xét của Tiến sĩ Lê Thẩm Dương: “công nhân, người lao động Việt Nam được bóc lột đến mức tối đa, không thể bóc lột hơn được nữa” thì đau lòng lắm, bất công lắm. Nếu buộc Quân Đội chỉ tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng Sản Việt Nam thì sẽ có thể đại họa ác đến với dân.
 Ông nên sử dụng quyền hạn có thể của mình của mình để có thể dẹp sự giả dối của Đảng Cộng Sản, đồng thời, tạo điều kiện, cơ hội cho Đảng Cộng Sản Việt Nam chấn chỉnh, thành lập lại theo quy định của pháp luật (sẽ ban hành sau khi Hiến Pháp 2013 công bố).
Và việc thứ hai khi Uỷ ban soạn thảo Hiến pháp gia hạn việc lấy ý kiến nhân dân.
Tôi cho rằng việc gia hạn là cần thiết, nhưng cách phát “Phiếu xin ý kiến” đến từng nhà trong khi các đài báo Đảng cứ ra rả các tư tưởng, lập luận một chiều thì kết quả sẽ tồi tệ hơn, đó là chưa kể những nhóm đưa, gom Phiếu xin góp ý kiến nhắc hộ theo ý của mình được nhồi nhét bởi “Hội đồng lý luận Trung ương”. Trong lúc này, những ý kiến, kiến nghị tâm huyết của các khối, nhóm trí thức cũng cần được phổ biến để toàn dân tham khảo. Tôi mong Ông hãy tin vào người dân, họ đã đủ lý trí để tiếp nhận và xử lý thông tin, kiến thức. Thật là bất công khi những thông tin, kiến thức của nhiều nhà trí thức, nhiều nhóm trí thức có tâm huyết với nhân dân chỉ ở trên Internet phải hàng ngày hàng giờ lưu giữ những kiến thức, góp ý bổ ích cho khoảng vài ngàn người truy cập biết đến thì Đảng Cộng Sản Việt Nam lại sử dụng mọi phương tiện truyền thông từ loa thôn, đài tỉnh, phát thanh, truyền hình toàn quốc đến từng ngang cùng ngõ hẻm của gần 90 triệu dân  với những tư duy áp đặt và kiến thức phản khoa học.
 Trong việc này, cần phải minh bạch và công bằng. Đó là việc tạo mọi điều kiện để các kiến thức thông tin đa dạng được phổ biến đến từng người dân. Các nhân sĩ, trí thức được sử dụng các phương tiện truyền thông của Nhà nước để đem kiến thức về Hiến pháp cho mọi người và khi mọi người dân đã hiểu thấu thì lúc đó sẽ tổ chức thu gom Phiếu góp ý kiến ( tôi phản đối lối dùng chữ “Phiếu xin góp ý kiến” trong Công văn số 250/UBDTSDHP vì Phiếu này phát cho người dân là chủ thể, người dân muốn góp ý thì ghi góp ý đó vào chứ không phải xin xỏ gì trong phiếu này. Không nên hạ thấp tư cách của người dân trong lá phiếu này). Việc gom Phiếu góp ý kiến cần phải tổ chức thống nhất, công khai, minh bạch như một cuộc bầu cử: Lập ra ban thu gom, kiểm phiếu, bảo quản phiếu, nghiên cứu tổng hợp phiếu, công bố kết quả tổng hợp.
 Như vậy tuy gia hạn, nhưng phải  có chương trình thực hiện hợp lý chứ không như theo cách đã đưa ra trong công văn 250/UBDTSDHP.
 Tôi đã hỏi nhiều người và tôi có nhận xét rằng trong gần 2 tháng qua, nhiều nơi có đến 99% dân chẳng hề đọc bản dự thảo và cũng chẳng muốn góp ý kiến gì  cũng chỉ vì biết gì đâu mà góp mà góp thì cũng không hy vọng. Với kiểu này, Hiến Pháp sẽ ghi những ý chí của nhóm nào đó chứ không phải là ý chí và nguyện vọng của đại đa số toàn dân Việt Nam.
Đó là điều tồi tệ nhất mà có lẽ Tôi cần phải nói với Ông. Tôi hy vọng Ông là người sẽ Công bố Hiến Pháp mới vì từ nay đến lúc đó ông vẫn ở cương vị Chủ tịch nước, nhưng vì tương lai lâu dài của Việt Nam và các thế hệ mai sau, Tôi mong Ông giám sát việc hình thành Hiến Pháp này và nếu phát hiện sự gian lận, ngụy danh nhân dân để ghi những điều trong Hiến Pháp thì Ông sẽ dùng quyền của mình phản đối Hiến pháp mà họ đưa cho Ông để công bố.
Kính thưa Ông, người dân như tôi sẽ chờ những hành động tích cực mà ông sẽ thể hiện trong tương lai.
Trân trọng kính chúc Ông sức khỏe và sáng suốt.
Công dân Việt Nam:  Phạm văn Điệp
Cop tu: 
http://quechoa.vn/2013/03/09/thu-kinh-gui-ong-truong-tan-sang-chu-tich-nuoc-viet-nam/#more-34205
About these ads

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Cái khốc hại của độc đảng

130226131543_nguyen_dac_kien_304x171_bbc_nocreditKhi tôi gửi những bài viết đầu tiên cho Ban biên tập Cùng Viết Hiến Pháp, tôi có nhắn gửi rằng, tôi hiểu việc ký tên vào bản Dự thảo Hiến pháp của nhóm 72 trí thức, cũng như việc tham gia trang Cùng Viết Hiến pháp, không đơn thuần chỉ là để có một bản Hiến pháp tốt, mà cái quan trọng hơn là để thức tỉnh người dân về quyền và trách nhiệm công dân của mình.
Khi bài viết “Vài lời…” của tôi được lan truyền, nhiều người, có cả những đảng viên ở cấp cao đã nhắn gửi tôi rằng, họ khâm phục, họ kính trọng việc làm của tôi, rằng họ hèn…
Chuyện người dân không ý thức hết về quyền công dân của mình, hay chuyện những người bạn tôi nhận họ hèn mới nhìn qua thì không có gì nghiêm trọng. Nếu có ai đó coi là chuyện thường tình, nhỏ nhặt thì cũng chẳng đáng ngạc nhiên.  Nhưng ít người biết rằng, những sự tệ hại xấu xa nhất mà xã hội con người có thể tạo nên lại có thể xuất phát từ những “thường tình, nhỏ nhặt” đó.
Gần đây, người ta quay lại tranh luận về chuyện độc đảng hay đa đảng. Có những lý lẽ xem chừng rất thuyết phục được đưa ra, như lý lẽ của Thiếu tướng Lê Văn Cương. Tại sao Trung Quốc độc đảng vẫn phát triển vượt xa một Ấn Độ đa đảng? Hay tham nhũng, suy thoái kinh tế nước nào chẳng có, đâu cứ nước độc đảng… quan trọng là cách thiết kế bộ máy, cách kiểm soát để hạn chế tham nhũng, lũng đoạn.
Nếu chỉ nhìn ở góc độ một nhà nước để cai trị, rất khó để phủ nhận lập luận của Thiếu tướng Cương. Emmanuel Poisson còn chỉ ra rằng, bộ máy quan lại trong chế độ quân chủ phương Đông là một thiết kế đáng ngạc nhiên về độ hiệu quả và ổn định khi nó đã tồn tại hàng nghìn năm, các triều đại thay nhau, nhưng thiết kế bộ máy thì không mấy thay đổi(*). Hay là chúng ta quay trở lại chế độ vua quan?
Có lẽ chẳng ai thèm đếm xỉa đến câu hỏi ngớ ngẩn này. Nếu chỉ đặt mục tiêu cai trị thì thiết kế của nhà nước quân chủ phương Đông thật đáng tham khảo, nhưng nếu đặt mục tiêu phát huy phẩm giá, nhân cách con người, quyền làm chủ của nhân dân thì chúng ta sẽ phải suy nghĩ khác.
Độc đảng hay đa đảng khác nhau căn bản không phải hình thức tồn tại của nó mà ở phương thức để nó duy trì sự tồn tại của mình. Nhà nước độc đảng, cũng giống như nhà nước quân chủ chuyên chế và thực dân, muốn tồn tại và hợp thức hoá sự lãnh đạo của mình, không thể không viện đến một hệ thống áp chế về tư tưởng, nô dịch về văn hóa và trói buộc về tư duy. Một cách tự nhiên, trong hệ thống đó, mọi sự khác biệt đều không được khuyến khích, thậm chí bóp nghẹt. Nếu nhà nước có thể biến tất cả những thần dân thành những chú cừu ngoan ngoãn thì càng tốt. Những chú cừu ngoan ngoãn đó vẫn có thể sản xuất ra thật nhiều của cải, để làm đẹp các con số thống kê, nâng cao bảng thành tích. Cuối cùng, chính những bảng thành tích đó lại có thể dùng làm bằng cớ cho sự ngụy biện của giới cai trị. Nhưng có một điều bất biến, những chú cừu đó chẳng bao giờ được khuyến khích để có thể tự ý thức như những con người.
Vì thế có những người thừa nhận với tôi là họ hèn như một sự hiển nhiên không cần phải giấu giếm. Sự đó có thể vô hại trong trường hợp này, nhưng hãy tưởng tượng, một xã hội toàn những con người mà những phẩm giá bị giũ bỏ, coi khinh như một lẽ thường tình thì xã hội đó sẽ như thế nào?
Người ta dễ dàng tránh xa và lên án những tội ác hiển nhiên như giết người, cướp của, nhưng không mấy ai biết xã hội ngày càng tồi tệ đi, không thể cứu chữa nổi là từ những cái tội khó quy thành tội, từ những cái ác khó quy thành ác được dễ dàng thoả hiệp và diễn ra hàng ngày.
Tôi tin rằng, nếu ĐCS VN có được đội ngũ lãnh đạo tốt, một cơ chế kiểm soát  quyền lực đủ mạnh, họ có thể dẫn dắt đất nước đạt nhiều thành tích đáng kể về kinh tế, nhưng để phát huy quyền làm chủ và phẩm giá con người Việt Nam, họ sẽ không thể nào làm được nếu không tự rút súng bắn vào chân mình.
………………………………………………………….
(*) Xem thêm: Emmanuel Poisson, Quan và lại ở miền Bắc Việt Nam – một bộ máy hành chính trước thử thách (1820 – 1918), NXB Đà Nẵng, năm 2006

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

CHỮA BỆNH HÈN TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN

FB: Hanh Mai

Đã nghĩ là sẽ ký bản Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp mà rồi cứ ngần ngừ. 
Thứ nhất, lo mất thời gian nếu được mời cà phê hỏi han phiền phức. Thứ hai, ký rồi mà vẫn canh cánh nỗi lo ấy sẽ làm người bên cạnh mình khổ sở lo lắng theo. Thứ ba, cứ vương vướng cái tâm lý, ăn bánh vẽ mãi chưa chán ư? Thứ tư, thiếu gì cách bày tỏ quan điểm yêu nước hay làm cách mạng, đâu phải chỉ có mỗi ký kiến nghị sửa đổi Hiến pháp. Thứ năm, thứ sáu, thứ n... Rồi chợt nhận ra, tất cả đều là lý do lý trấu, biện bạch cho căn bệnh... hèn của mình thôi. Hèn truyền kiếp. Hèn mãn tính. 
Không ký thì sao? Quả là...hết thuốc chữa. Rồi khi cơ hội “chữa hèn” qua đi, liệu mình có thể sống thanh thản hết đời với nỗi cắn rứt lương tâm vì không thắng nổi sự hèn không? Vì đúng lúc cần đóng góp một hành động nhỏ nhoi thì mình chỉ nói suông. So với việc dám đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền dù có thể bị bức hại, bị triệt tiêu sinh kế, gây hệ lụy đến gia đình con cái thì việc ký tên vô cùng quang minh chính đại này là việc quá nhỏ. 
Nếu ai cũng ngần ngừ rồi thôi, buông xuôi như mình thì bao giờ người Việt mới có văn minh tiến bộ. Tinh thần trách nhiệm công dân của mình ở đâu? Nhà nước mời dân (là mình) lên tiếng góp ý, dân (mình) không mở miệng nói gì, đến khi nhà nước quyết định rồi, lại đòi chê trách thì thành vô duyên. Thế là dân (mình) đành ấm ức câm nín cho đến chết ư?

Vì theo ngành Úc học, mình rất khoái xem chương trình truyền hình chính trị Úc. Thích nhất xem hai đảng tranh cãi nhau. Không thể nhịn được cười khi bà thủ tướng và ông đảng trưởng đảng đối lập nhảy tưng tưng lên như trẻ con, chỉ thiếu nước xỉa xói vào mặt nhau, khi sau lưng là tiếng các đồng chí của họ ủng hộ hoặc phản đối ầm ầm như vỡ chợ. Rồi thì tiếng người cầm chịch điều khiển cuộc họp đều đều vang lên: “Trật tự, trật tự. Nếu không im đi tôi sẽ mời các vị ra khỏi phòng họp đấy”. Bấy giờ họ mới chịu im. 
Xem họ cãi nhau chán chê, chuyển sang kênh tin tức, ở một sự kiện khác, lại thấy hai vị chính khách đối đầu ấy đang ngồi cạnh nhau trò chuyện giống một đôi bạn... Họ sẵn sàng tranh luận đến cùng trước một quyết định nhỏ nhất cho đất nước trên tinh thần tôn trọng nhau. Những buổi họp chất vấn ở Quốc hội luôn được truyền hình trực tiếp trên một kênh riêng. Không chỉ thế, bất kỳ người dân nào muốn vào nghe trực tiếp cũng OK, xin mời vào, xin mời ngồi ở hàng ghế của người quan sát. 
Thăm quan nhà họp Quốc hội Úc, mình đã vô cùng ngạc nhiên trước thiết kế mang phong cách giản dị và thân dân của phòng họp. Sự minh bạch được nâng lên đến mức cao nhất có thể để hạn chế tối đa cái gọi là “làm chính trị thì phải thủ đoạn”. Bà đương kim thủ tướng Úc đã phải rất khó khăn để thắng được đối thủ bằng một lá phiếu. Mình nhớ, cả nước Úc đứng tim hồi hộp khi nghe ông nghị độc lập thay mặt hai ông lãnh đạo các đảng nhỏ hơn tuyên bố quyết định của họ ủng hộ ai, “cho” ai là thủ tướng khi số phiếu bầu hai bên đang ở thế 50/50. 
Đã thế ông nghị độc lập kia còn biết “diễn”, trên sân khấu chính trị, sành điệu như một MC chính hiệu. Ông cố tình nói rất chậm để tăng phần hồi hộp của dân chúng khi tuyên bố bà Julia Gillard thắng cử. Mình và ông xã ôm nhau ăn mừng. Mình chẳng thích lắm cách bà “đảo chính” ông sếp Kevin Rudd để lên ngôi lãnh đạo Đảng Lao động, cũng không ưa ông lãnh đạo Đảng Tự do kia bởi tuyên ngôn cực đoan: sẽ chống đến cùng tất cả mọi quyết sách của đảng cầm quyền bất kể nó đúng hay sai. Nhưng mình nể bà ấy bởi tuyên bố muốn có một cuộc bầu cử sớm cho dân chúng được chọn lựa người xứng đáng lãnh đạo họ. Và bà đã trở thành nữ thủ tướng đầu tiên của nước Úc, một cách chính danh, do dân bầu lên, chứ không phải do “tiếm quyền” mà thành. 
Sự minh bạch, tính chính danh là thứ quan trọng bậc nhất bất kỳ đảng cầm quyền nào cũng cần có để thu phục lòng dân. Nhìn vào thực tế, sự thắng thua đúng sai nơi chính trường chỉ mỏng manh một lá phiếu sợi tóc, để thấy cái “chân lý” đại ý rằng “nguyện vọng của tuyệt đại đa số nhân dân Việt Nam là được Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo toàn diện và mãi mãi” mới nực cười làm sao! Nhân dân có phải là một lũ bò đâu mà lại “vu khống”, gán vào đầu nhân dân cái “nguyện vọng” kỳ quái ấy. Sao không thử một lần lấy ý kiến nhân dân đi cho nó chính danh minh bạch đàng hoàng? 
Nguyện vọng của nhân dân Úc thể hiện rõ ràng qua lá phiếu của họ. Bao giờ Việt Nam được thế? Bao giờ người Việt được xem cảnh các chính khách Việt tranh luận trực tiếp với nhau không chỉ trước mỗi cuộc bầu cử mà còn trước mọi quyết sách lớn nhỏ liên quan đến vận mạng dân sinh? Các chính khách, ai khôn ai dại ai ngu ai tài ai ma lanh ma bùn ai đạo đức tử tế..., tha hồ bộc lộ cho bàn dân thiên hạ ngắm nhìn bình phẩm khen chê lựa chọn thậm chí chửi rủa. 
Trong gia đình Úc, mỗi thành viên bỏ phiếu bầu cho một đảng khác nhau là chuyện hết sức bình thường, là quyền thiêng liêng của mỗi cá nhân không ai có thể tước đoạt hoặc dè bỉu. Khác với nước Mỹ đi bầu hay không là quyền tự do cá nhân, công dân Úc, đến tuổi đi bầu mà không đi sẽ bị phạt tiền rất nặng. 
Ở người Việt thì sao? Mình gọi điện cho một người bạn, chủ doanh nghiệp khá phát đạt, hỏi có biết gì về việc sửa đổi Hiến pháp không? Cô bạn bảo, thế à, chả nghe thấy gì. Thế không đọc báo à, không sinh hoạt tổ dân phố à? Bạn thở dài, ôi trời, lo lương cho ngần ấy nhân viên đủ chết rồi thời gian đâu đọc báo. Bọn tớ dân kinh doanh, chẳng quan tâm chính trị chính em làm gì cho mệt. Ông nào lên rồi mà chẳng thế. Có gì thay đổi đâu. Chỉ đến khi nào, bỗng nhiên nghe loa phường thông báo, từ nay chúng ta không còn một đảng lãnh đạo nữa mà là đa đảng, thì lúc ấy, tớ mới tin là có thay đổi. 
Chán, nhưng mình vẫn cố vớt vát: suốt ngày nghe bạn than phiền đạo đức xã hội xuống cấp, đường tắc, ô nhiễm không khí thực phẩm, nạn phong bì cho thầy cô và bác sĩ, đấy là chính trị đấy, không muốn thay đổi à? Muốn chứ, muốn mà không được thì phải “cuốn theo chiều gió” thôi. Khó khăn đến đâu luồn lách đến đấy. Mình vẫn kiếm được tiền, công ty vẫn phát triển là OK. Nghe cái “ní nuận” rất đỗi “bình dân” của bạn, mình “bỏ nhỏ”, thế đến một lúc nào đấy, đói kém cướp bóc đầy đường đến mức không dám ra khỏi nhà thì liệu có OK không? Bạn tặc lưỡi, lúc đó hẵng hay. Giờ nghĩ đến hôm nay đủ mệt rồi bạn ơi. 
Mệt thật, mình cũng thấy mệt và cả chán nản nữa sau những cuộc nói chuyện kiểu này. Nói với mười người thì chín người rưỡi bảo mình đừng có hâm mà dính vào mấy chuyện chính trị nhân quyền với cả dân chủ. Chọc vào cái “tổ quỷ” ấy, vào tù không ai thèm đi tiếp tế cho đâu. Sống bên đó thanh bình yên ổn, cứ thế mà hưởng, đừng có lôi thôi lắm chuyện. Ừ, nước Úc thanh bình thật nhưng sao lòng mình không thể bình yên? Chưa làm gì cả, chỉ mới quan tâm đến chính trị thôi đã bị coi là “hâm” là “điên” rồi. Nếu mà “làm gì” nữa, có khi bị tống vào trại tâm thần thật! 
Lòng không thể bình yên dẫu xung quanh vô cùng thanh bình. Để trở thành công dân của xứ sở tươi đẹp này, đầu tiên, mình cần học để biết một điều tối quan trọng: mình có quyền biểu tình chống lại những chính sách mình cho là sai trái của chính quyền, có quyền nói lên ý kiến phản biện về các vấn đề xã hội. 
Đó là hai thứ quyền còn đang được tranh luận xem người Việt có nên được hưởng không và nếu được thì được đến đâu cho vừa với tầm dân trí (?). Năm ngoái, về Việt Nam đúng dịp diễn ra các cuộc biểu tình ở Hồ Gươm, mình hỏi người họ hàng, một giảng viên lâu năm của một trường đại học lâu đời giữa thủ đô ngàn năm văn hiến, có nghe nói gì về những cuộc biểu tình yêu nước chống Trung Quốc, ông nhếch mép cay đắng mỉa mai: “Thời buổi này làm gì có người yêu nước”. Nghe thật xóc óc. Nghĩ mãi, có lẽ ông nói đúng nếu hiểu rằng “yêu nước tức là yêu chủ nghĩa xã hội”.  
Lẽ nào người Việt Nam lại thờ ơ và bi quan đến vậy trước những chuyện trọng đại như bảo vệ Tổ quốc hay sửa đổi Hiến pháp? Không, họ không hề thờ ơ. Họ bức xúc hàng ngày, nói về nó hàng ngày trong bữa cơm chiều với gia đình hay trong quán cà phê, quán nhậu với đồng nghiệp bạn bè. Nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi. Bởi cái tâm lý sợ hãi, chẳng thể nghĩ gì xa hơn miếng cơm manh áo, đã như cái vòng kim cô siết chặt mọi sáng tạo hay mơ ước thay đổi cuộc sống của họ? 
Kinh khủng! Chỉ vài năm trước đây, mình cũng thế. Nghĩ mình dân đen thấp cổ bé họng tốt hơn cả nên an phận thủ thường. Nghĩ mình phận con sâu cái kiến không bị gót giày thời đại hồng hoang loạn lạc xéo chết là phúc đức rồi. Ra nơi công quyền, có bị coi như súc vật cũng ráng chịu bởi nỗi sợ hãi nếu phản ứng sẽ bị bắt nạt bị hành hạ nhiều hơn. Có lẽ đã đến lúc cần đoạn tuyệt với cảm giác sợ hãi đến trở thành vô cảm, vô tâm và vô trách nhiệm với những vấn đề lớn lao của đất nước, của chính mình và con cháu mình. 
Muốn góp phần vào sự thay đổi, làm mọi thứ tốt dần lên, chẳng có cách nào khác là mình phải thay đổi trước tiên. Mình tin rằng, nếu nhân dân biết họ có quyền nói thật mà không lo bị trù úm, nhân dân sẽ cất lời bảo cho lãnh đạo (không chỉ lãnh đạo Đảng cộng sản) biết cách mà điều hành đất nước cho tử tế hơn và chuyên nghiệp hơn. 
Cuối cùng, để khép lại mấy dòng ngẫu hứng này, mình muốn chốt lại một điều: là con dân nước Việt, nhận lời mời gọi của chính quyền, mình quyết định ký vào bản Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp. Nếu không sửa được tất theo như bản dự thảo mới của các nhân sĩ, mình chỉ muốn góp ý sửa bỏ điều 4 của Hiến pháp 1992 thôi. Bởi đó là điều vô lý, thậm vô lý. Vô lý đến mức quái gở. 
Còn gì quái gở hơn khi một tập thể - dù tinh túy đến mấy đi nữa - tự nhiên cho mình cái quyền bắt người khác phải yêu quí và phục tùng sự lãnh đạo/ cai trị vô hạn định của họ. Ý tưởng một đảng sẽ nắm quyền lãnh đạo mãi mãi ghi trong Hiến pháp thật vô duyên đến mức trơ tráo. Chẳng có cái thứ quyền lãnh đạo gì mà lại tồn tại mãi mãi và vô điều kiện cả. Sao lại mãi mãi!? Đến hai người đang yêu nói “yêu nhau mãi mãi” còn cảm thấy ngượng trước sự mong manh tráo trở của lòng người nữa là “tình yêu” giữa nhà cầm quyền và nhân dân. Người Việt chẳng có câu “quan nhất thời dân vạn đại” là gì! 
Người Việt cũng còn có câu “nó lú còn có chú nó khôn”, nếu chính quyền có “lú” đi nữa, nhân dân Việt Nam cũng cần phải làm cho họ tỉnh ngộ ra, khôn ra. Cả dân tộc Việt không thể nào lại cũng bị cuốn theo như vậy. 
Để chữa căn bệnh đó (nếu có) mà không có thời gian đọc được cả Hiến pháp cũ lẫn Hiến pháp dự thảo, hãy đọc những lời góp ý của các bậc trưởng lão, các nhân sĩ, các nhà làm luật...đăng tải rất nhiều trên “mạng lề trái”, mà bài của GS. Phạm Vĩnh Cư, của nhà báo Huy Đức và gần đây nhất là bài của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên là những ví dụ, để biết mình phải làm gì trước khi quá muộn.
 
Cop tu: http://www.buudoan.com/2013/03/chua-benh-hen-truoc-khi-qua-muon.html