Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

NQ TW 4

Một bình luận sai lệch về Nghị quyết Trung ương 4

Làm thất bại chiến lược “Diễn biến hòa bình”

Một bình luận sai lệch về Nghị quyết Trung ương 4

QĐND – Chủ Nhật, 25/03/2012

QĐND Ngay sau khi Đảng ta mở Hội nghị cán bộ toàn quốc quán triệt, triển khai thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) về “Một số vấn đề cấp bách trong xây dựng Đảng hiện nay” (gọi tắt là Nghị quyết Trung ương 4) thì ông Bùi Tín đang sống lưu vong ở Pháp lại xăng xái viết liền hai bài báo tung lên blog và đăng ở một số tờ báo điện tử của nước ngoài.
Phải nói ngay rằng, Nghị quyết Trung ương 4 đã thu hút sự quan tâm đặc biệt của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta, kể cả đồng bào ta đang sinh sống, làm việc ở nước ngoài. Nghị quyết vừa ban hành đã có hàng nghìn ý kiến tâm huyết gửi về Ban Chấp hành Trung ương, các cơ quan báo chí, vừa biểu lộ sự đồng tình, ủng hộ vừa nêu lên những trăn trở, băn khoăn, thậm chí là cả lo lắng cho nhiệm vụ hệ trọng này của Đảng, nhưng hầu hết đều bày tỏ tình cảm chân thành, mong muốn Nghị quyết sớm đi vào cuộc sống, nhằm xây dựng Đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh, xứng đáng với sự tin cậy của nhân dân.
Bài viết của ông Bùi Tín thiếu khách quan, thiếu trung thực nên đã đưa ra những cách nhìn nhận và bình luận sai lệch. Do thiếu thông tin mà cũng có thể do thiếu một cái tâm sáng, nên ông đã không nhận ra, hoặc cố tình không nhận ra những điểm mới trong quan điểm, nội dung, các bước tiến hành, đặc biệt là quyết tâm rất cao của Đảng ta trong việc thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay” .
Ở bài viết “Quyết tâm để đi đến đâu?” ông “phán” bừa rằng: “Nghị quyết Trung ương 4 xem ra “không có gì mới, vẫn là đường mòn xưa”.
Nếu nghiên cứu kỹ Nghị quyết thì có thể thấy ngay rằng, 4 nhóm giải pháp được Ban Chấp hành Trung ương xây dựng rất công phu, bảo đảm đồng bộ, có trọng tâm, trọng điểm, kết hợp giữa “chống và xây”, “xây và chống”. Và đây cũng là lần đầu tiên Đảng ta quy định, chỉ ra cụ thể về đối tượng, thời gian các bước tiến hành thực hiện tự phê bình và phê bình, như: “Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư, các cấp ủy Đảng, cán bộ chủ chốt, nhất là cấp Trung ương, người đứng đầu làm trước và phải thực sự gương mẫu cho cấp dưới noi theo…”.
Có chăng chính những lời bình luận của ông mới là “không có gì mới”, “vẫn là cái nhìn sai lệch như xưa” .
Trong bài viết của mình, ông Bùi Tín có khuyên Đảng ta phải nghe ý kiến đóng góp của những người mà ông cho rằng là những “trí thức yêu nước” như ông Trần Lâm, Nguyễn Thanh Giang… để “nhất thiết phải đổi mới hệ thống cầm quyền, từ độc đảng sang đa đảng…”.
Chẳng ai lạ gì những lời khuyên xưa cũ này của ông. Theo những ý kiến này thì dẫn đến xóa bỏ Đảng Cộng sản chứ đâu phải là xây dựng Đảng? Làm như vậy là làm cho Đảng sụp đổ chứ đâu phải là làm cho Đảng mạnh lên? 
Ông nói đường lối chính trị của Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI mới là “vấn đề quan trọng hơn, sinh tử hơn cho Đảng Cộng sản và chế độ” so với suy thoái về đạo đức, nhân cách, lối sống của đảng viên. Ý ông là Đảng phải thay đổi đường lối theo một hướng khác? Có thể do ông thiếu thông tin trong nước, không được tận mắt chứng kiến những đổi thay của đất nước từ công cuộc đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo nên suy nghĩ như vậy.
Ông cũng cho rằng, chỉ có chế độ đa đảng thì mới xây dựng được đạo đức làm người, mới xây dựng được lối sống trong sạch, lành mạnh, thanh liêm, thanh bạch.
Ông cố tình lờ đi một thực tế là ở các nước tư bản mà điển hình như nước Mỹ đầy rẫy những mâu thuẫn bắt nguồn từ chính bản chất của chế độ này mà rõ nhất là sự phân hóa giàu nghèo, khoảng cách giữa những người bóc lột và người bị bóc lột. Tại Mỹ, 1% dân số là người giàu đã chiếm tới 25% trong tổng số 14,5 nghìn tỷ USD GDP của đất nước (thống kê cuối năm 2011). Riêng phố Uôn, nơi được coi là trung tâm tài chính toàn cầu thì 1% người giàu đã chiếm giữ tới 99% số tiền ở phố Uôn. Và đó là nguyên nhân dẫn đến làn sóng biểu tình với khẩu hiệu “chúng tôi là 99%” của những người nghèo phản đối sự tham lam tới vô độ của những ông chủ ngân hàng, của những nhà tài phiệt. Hiện phong trào này đang lan rộng ra tới hơn 80 quốc gia khác, hậu quả rất lớn, chưa khắc phục được. Quy luật phân chia tài sản, dẫn đến phân hóa giàu-nghèo như thế có phải là nền móng của đạo đức xã hội không?
Do công việc, tôi được tham dự Hội nghị cán bộ quán triệt, triển khai Nghị quyết Trung ương 4 tổ chức tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình, Hà Nội từ ngày 27 đến ngày 29-2, nên khi đọc bài “Chấn chỉnh Đảng hay khủng bố đảng viên?” của ông Bùi Tín tôi thấy buồn cười khi ông viết: “Trong cuộc họp, tất cả mới chỉ là trên dội xuống, trên phổ biến chỉ thị và hướng dẫn, dạy bảo, lên lớp cho dưới… tại hội nghị đoàn chủ tịch không khuyến khích người tham dự phát biểu, cảm thấy có rất nhiều câu hỏi vướng mắc rất khó trả lời trôi chảy…”.
Thực tế thì Bộ Chính trị đã quyết định dành hơn nửa thời gian hội nghị để lắng nghe, tiếp thu rất nhiều ý kiến đóng góp, nhất là ý kiến của các đại biểu không phải là Ủy viên Trung ương, lãnh đạo ở các địa phương, các cấp, các ngành. Có tới gần 700 lượt ý kiến phát biểu ở 40 tổ, theo 6 nhóm vấn đề. Bế mạc hội nghị, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trực tiếp giải đáp các ý kiến, kể cả những ý kiến khá “hắc búa” như khái niệm “lợi ích nhóm; “tư duy nhiệm kỳ” được thể hiện trong Nghị quyết… Nhiều ý kiến cho rằng đây là “Hội nghị Diên Hồng về xây dựng Đảng”… Vậy là ông nói lấy được, chẳng cần dựa trên thực tế nào cả!
Để kết thúc bài viết này xin nhấn mạnh thêm để ông hiểu rằng, công tác xây dựng Đảng được Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) Đảng Cộng sản Việt Nam xác định tập trung giải quyết những vấn đề cấp bách, nhưng đây cũng là việc cần làm thường xuyên, liên tục, lâu dài, vì vậy cần có một thái độ bình tĩnh, tỉnh táo, kiên quyết nhưng kiên trì, không nóng vội, cực đoan và cũng không để các thế lực thù địch, những phần tử cơ hội lợi dụng, xuyên tạc, đả kích gây rối nội bộ.
Mục đích của Nghị quyết là làm cho Đảng mạnh lên, lãnh đạo toàn Đảng, toàn dân và toàn quân thực hiện thắng lợi nhiệm vụ cách mạng chứ không phải làm cho Đảng sụp đổ như thế lực thù địch mong muốn.
Bình luận như ông Bùi Tín thì ai mà tin được?
Huy Thiêm
Nguồn: Quân đội nhân dân.

Binh luan cua Bui Tin:


(Nguon: http://nguoilotgach.blogspot.com/2012/03/trao-oi-voi-huy-thiem-bao-qnd-tac-gia.html)

Trao đổi với Huy Thiêm báo QĐND tác giả bài chính luận phản bác Bùi Tín

 giangnamlangtu on: 26.03.2012

(QĐND số ra 25/3/2012) với tựa đề “Một bình luận sai lệch về Nghị quyết Trung ương 4”.
Tôi được đọc bài báo của Huy Thiêm qua trang blog của anhbasam. Tôi đồng tình với anh ba sàm “Hoan hô báo Quân đội nhân dân” vì nhờ đó tôi biết bài của Bùi Tín viết từ nước ngoài. Tuy nhiên đọc rồi tôi lại thấy nhiều ý kiến của trí sĩ trong nước còn sớm hơn, thuyết phục hơn bài Bùi Tín nhiều.
Tiếc rằng bài của Huy Thiêm khiến tôi nhớ lại bài của Bắc Hà (QĐND) tựa đề “Không thể đánh đổ huyền thoại HCM”, vì cả hai bài đều khiến tôi thất vọng về kỹ thuật viết chính luận và tranh luận của quí báo.
 Huy Thiêm cần phải đánh đổ luận điểm Bùi Tín “Nghị quyết Trung ương 4 xem ra “không có gì mới, vẫn là đường mòn xưa”. Tức là, Huy Thiêm cần chứng minh “NQ TW 4 không phải “đường mòn” từ trong bản chất; Huy Thiêm chỉ nói lần này khác các trước về hình thức (thu hút sự quan tâm đặc biệt…hàng nghìn ý kiến tâm huyết gửi về,… gần 700 lượt ý kiến phát biểu ở 40 tổ, theo 6 nhóm vấn đề. Bế mạc hội nghị, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trực tiếp giải đáp các ý kiến.v.v…). Như vậy hóa ra những lần chỉnh đốn Đảng trước đây thì “chẳng thu hút sự quan tâm đặc biệt,… chỉ có vài ý kiến lèo tèo vô cảm gửi về,…nhiều ý kiến phát biểu ở hội nghị mà TBT các khóa trước không giải đáp được”.
 Theo tôi nhớ, Nghị quyết đầu tiên nhằm“chỉnh đốn Đảng” ra đời năm 1979, quen gọi là “Nghị quyết 79”. Bộ Chính trị còn lập ra “Ban 79” đặc trách việc chống tham nhũng, tiêu cực. Từ đó đến nay đã 33 năm, bao nhiêu nước chảy qua cầu, đã nhiều nghị quyết khác về chỉnh đốn Đảng tôi không thể nhớ hết. Và bây giờ là NQ TW4. Cố gắng chỉnh đốn đó đã có hiệu quả thế nào? Các vụ tiêu cực của lãnh đạo ngày càng nhiều, vụ sau to hơn vụ trước, kể sao cho xiết. Thôi, ta cứ lấy hai ý kiến tiêu biểu của hai Uỷ viên BCT làm chứng. Một là, phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng than thở “Cứ chặt chém hết thì lấy ai làm việc!”. Hai là, ý kiến ông Nguyễn Văn An cựu chủ tịch quốc hội: “Đây là lỗi hệ thống của Đảng”. Một ông nêu kết quả thực tế chống tiêu cực, một ông lý giải nguyên nhân. Một cặp đôi hoàn hảo !
 Theo logic, Huy Thiêm phải chứng minh được số liệu và tính chất tiêu cực ngày càng giảm. Nhưng anh đã không thể làm được cái việc khó hơn lên Trời này.
 Huy Thiêm đưa luận điểm “Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trực tiếp giải đáp các ý kiến” chưa nói lên điều gì. Bạn đọc ngỡ là TBT đã giải quyết được các thắc mắc, hóa ra chỉ là “giải đáp”.
Huy Thiêm viết: “Chẳng ai lạ gì những lời khuyên xưa cũ này của ông. Theo những ý kiến này (thực hiện chế độ đa đảng – PHN chú) thì dẫn đến xóa bỏ Đảng Cộng sản chứ đâu phải là xây dựng Đảng? Làm như vậy là làm cho Đảng sụp đổ chứ đâu phải là làm cho Đảng mạnh lên? ”. Ý kiến này rất giống sự lo ngại của cựu chủ tịch Nguyễn Minh Triết “Xóa bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát”. Tại sao Huy Thiêm bi quan thế ? Tại sao “đa đảng” thì Đảng CS sẽ bị “xóa bỏ” ? Ô hay, sao nhà báo coi rẻ Đảng ta như vậy. Nghĩa là, Đảng ta chẳng thể đua tranh được với bất cứ đảng nào khác, Đảng ta yếu ớt thế sao? Hay là nhân dân ta ghét Đảng CS lắm sao?
 Huy Thiêm lại so sánh nước ta với nước Mỹ: “Một thực tế là ở các nước tư bản mà điển hình như nước Mỹ đầy rẫy những mâu thuẫn bắt nguồn từ chính bản chất của chế độ này mà rõ nhất là sự phân hóa giàu nghèo”. Đây là sự so sánh khập khiễng. Anh không biết cái dân nghèo của nước Mỹ khác xa cái dân nghèo nước ta như thế nào. Anh cố tình không so sánh thực trạng dân chủ nước ta khác xa dân chủ Mỹ như thế nào,(hay là anh mặc nhiên coi tuyên bố của bà PCT Nguyễn Thị Doan rằng chế độ dân chủ nước ta gấp vạn lần tư sản là chân lý ai cũng biết rồi ?. Huy Thiêm lại mắc sai lầm khi để lộ chỗ mạnh của nước Mỹ (làn sóng biểu tình với khẩu hiệu “chúng tôi là 99%” của những người nghèo phản đối sự tham lam tới vô độ…) và cũng là chỗ yếu kém của nước ta (chưa có luật biểu tình, ai biểu tình thì bị khủng bố, ngăn chặn.v.v…)
 Huy Thiêm phản bác quan điểm của Bùi Tín: “chỉ có chế độ đa đảng thì mới xây dựng được đạo đức làm người, mới xây dựng được lối sống trong sạch, lành mạnh, thanh liêm, thanh bạch” bằng cách nêu ra bằng chứng “khoảng cách giàu nghèo ở nước Mỹ”. Tranh luận kỳ quặc thật! Ông nói gà bà nói vịt ! Lý ra Huy Thiêm phải chứng minh rằng Đảng ta giáo dục rất giỏi, toàn là những cán bộ gương mẫu đạo đức sáng ngời nhờ học tập “Đạo đức HCM” chứ.
Huy Thiêm lại cho rằng Hội nghị TW quán triệt NQ4 là “Hội nghị Diên Hồng về xây dựng Đảng”… Nhưng Huy Thiêm có biết Hội nghị Diên Hồng diễn ra trong tình huống cấp bách vận mệnh dân tộc như chỉ mành treo chuông hay không. Vây là anh lo lắng “nguy cơ sụp đổ” đến  nơi rồi ư?
  Tôi xin nêu ra những yếu kém trong chính luận và tranh luận của Huy Thiêm. “Yêu nhau như thế bằng mười phụ nhau”. Báo Quân đội nhân dân nên rút kinh nghiệm khi chọn người viết chính luận. Nếu chọn không được thì thà rằng làm ngơ còn hơn. Mới đầu tôi đã“hoan hô báo QĐND”, nhưng khi đọc kỹ, tôi không thể “Hoan hô báo Quân đội nhân dân” được nữa.
 PHN
http://giangnamlangtu.wordpress.com/2012/03/26/trao-d%E1%BB%95i-v%E1%BB%9Bi-huy-thiem-bao-qdnd-tac-gi%E1%BA%A3-bai-chinh-lu%E1%BA%ADn-ph%E1%BA%A3n-bac-bui-tin/ 


Ai đúng ai sai?

Nguồn: http://danlambaovn.blogspot.com/2012/03/ai-ung-ai-sai.html

Sau khi nhà báo Bùi Tín viết hai bài "Chấn chỉnh đảng hay khủng bố đảng viên?""Quyết tâm để đi đến đâu?" phân tích Nghị quyết Trung Ương 4 của đảng CSVN, mục chính luận Làm thất bại chiến lược “Diễn biến hòa bình” của báo Quân đội đảng ta phản biện bằng bài viết "Một bình luận sai lệch về Nghị quyết Trung ương 4". Chính luận của Quân đội đảng ta chứng minh ông Bùi Tín sai lệch ra sao?

Trước hết Quân đội đảng ta chứng minh bằng phương thức truyền thống từ ngày đảng ta có Trần Dân Tiên: Tự sướng.
"Phải nói ngay rằng, Nghị quyết Trung ương 4 đã thu hút sự quan tâm đặc biệt của toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta, kể cả đồng bào ta đang sinh sống, làm việc ở nước ngoài. Nghị quyết vừa ban hành đã có hàng nghìn ý kiến tâm huyết gửi về Ban Chấp hành Trung ương, các cơ quan báo chí, vừa biểu lộ sự đồng tình, ủng hộ vừa nêu lên những trăn trở, băn khoăn, thậm chí là cả lo lắng cho nhiệm vụ hệ trọng này của Đảng, nhưng hầu hết đều bày tỏ tình cảm chân thành, mong muốn Nghị quyết sớm đi vào cuộc sống, nhằm xây dựng Đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh, xứng đáng với sự tin cậy của nhân dân." 
(Ghi chú: Tất cả những từ gạch đít là biểu lộ của căn bệnh tự sướng - theo kinh nghiệm của các bác sĩ chẩn - chứ không chữa được - bệnh cho Trần Dân Tiên)
Toàn đảng quan tâm? Chắc cũng có nếu các ngài quan chức đảng ta xong xuôi những chuyện mần ăn, buôn bán, chạy chức, chạy bằng, rút ruột công trình, nhậu nhẹt, gái gú... (những sinh hoạt của các quan chức vốn thể hiện cái bản chất mà chính thủ lãnh của các đồng chí xác định: "Tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tệ tham nhũng, lãng phí, hư hỏng trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, kể cả ở cấp cao, chưa được đẩy lùi mà thậm chí ngày càng có chiều hướng nghiêm trọng hơn, làm xói mòn lòng tin đối với Đảng...")
Nhưng tới chuyện "toàn dân và toàn quân ta, kể cả đồng bào ta đang sinh sống, làm việc ở nước ngoài" quan tâm thì các đồng chí ta tự sướng hoặc đang mắc bệnh ảo tưởng kinh niên. Nếu nói "quan tâm" theo nghĩa phê bình những sai trái và trò mèo của đảng trong "ngụy quyết" này thì chính xác hơn. Và một trong những người "quan tâm" này là nhà báo Bùi Tín, từng là Phó Tổng biên tập báo Nhân dân của đảng các đồng chí. 
Còn khi viết "hàng nghìn ý kiến tâm huyết gửi về Ban Chấp hành Trung ương, các cơ quan báo chí, vừa biểu lộ sự đồng tình, ủng hộ vừa nêu lên những trăn trở, băn khoăn, thậm chí là cả lo lắng..." thì thử hỏi ai nói chẳng được; và trong đó thật sự có bao nhiêu người dân để mà đem toàn dân ra tự sướng? 
Kế đến Quân đội đảng ta chứng minh bằng tấn công cá nhân theo kiểu chụp ếch: "Bài viết của ông Bùi Tín thiếu khách quan, thiếu trung thực nên đã đưa ra những cách nhìn nhận và bình luận sai lệch. Do thiếu thông tin mà cũng có thể do thiếu một cái tâm sáng, nên ông đã không nhận ra, hoặc cố tình không nhận ra những điểm mới trong quan điểm, nội dung, các bước tiến hành, đặc biệt là quyết tâm rất cao của Đảng ta...". 
Điểm mới trong quan điểm... đặc biệt là quyết tâm rất cao của đảng ta? Thế thì mấy mươi năm nay, quyết tâm của đảng ta ngang tầm với đầu gối? - Để mà có một bầy sâu lúc nhúc theo lời Chủ tịch Sang - Để mà một cục không nhỏ đảng ta thoái hoá từ lời của Tổng bí Trọng?
Và chứng minh nhà báo Bùi Tín sai bét bằng lý luận: "Nếu nghiên cứu kỹ Nghị quyết thì có thể thấy ngay rằng, 4 nhóm giải pháp được Ban Chấp hành Trung ương xây dựng rất công phu, bảo đảm đồng bộ, có trọng tâm, trọng điểm, kết hợp giữa “chống và xây”, “xây và chống”. Và đây cũng là lần đầu tiên Đảng ta quy định, chỉ ra cụ thể về đối tượng, thời gian các bước tiến hành thực hiện tự phê bình và phê bình...". Nhìn lại bao nghị quyết trước đây của đảng có gì mới? Có gì khác với "đồng bộ", "trọng tâm", "trọng điểm", "chống xây xây chống", "tự kiểm tự phê". Và các đồng chí không chịu viết thêm một điều cho rõ cho cái gọi là "4 nhóm giải pháp": thằng hư đi chỉnh thằng đốn, thằng đốn đi chỉnh thằng hư. 
Các đồng chí ta chứng minh ông Bùi Tín sai bét bằng cách chê lời khuyên của ông Bùi Tín với đảng: "ông Bùi Tín có khuyên Đảng ta phải nghe ý kiến đóng góp của những người mà ông cho rằng là những “trí thức yêu nước” như ông Trần Lâm, Nguyễn Thanh Giang… để “nhất thiết phải đổi mới hệ thống cầm quyền, từ độc đảng sang đa đảng…” 
Trước hết đây là một nhập nhằng theo kiểu lưu manh. Trong bài viết "Quyết tâm để đi đến đâu?"đoạn 5 ông Bùi Tín viết: 
"Tất cả những cán bộ theo dõi tình hình được hỏi ý kiến như luật sư lão thành Trần Lâm, như ông Nguyễn Thanh Giang… đều cho rằng hội nghị này khó có tác dụng chấn chỉnh tình hình, rằng vẫn là «đánh trống bỏ dùi», «giơ cao đánh khẽ», nhằm xoa dịu sự phẫn nộ của dư luận hơn là làm chuyển biến thật sự tình hình." 
Trong đoạn này ông Trần Lâm và Nguyễn Thanh Giang được đề cập đến với những ý kiến của hai ông và hai ông cũng chẳng viết “nhất thiết phải đổi mới hệ thống cầm quyền, từ độc đảng sang đa đảng…” như các đồng chí ta nhập nhằng. 
Cho đến đoạn cuối (đoạn 10) ông Bùi Tín mới viết: "Hội nghị quan trọng hiện nay cần lắng nghe ý kiến của biết bao trí thức yêu nước, đó là nhất thiết phải đổi mới hệ thống cầm quyền, từ độc đoán sang dân chủ, từ độc đảng sang đa đảng trong trật tự, sang một chế độ pháp quyền nghiêm minh, trên cơ sở vững chắc như thế mà xây dựng đạo đức làm người và lối sống trong sạch, lành mạnh, thanh liêm, thanh bạch, theo truyền thống dân tộc coi trọng nghĩa tình, tránh xa bả vật chất bất chính." 
Trong đoạn này không có ông Trần Lâm và Nguyễn Thanh Giang - trừ khi các đồng chí ta thừa nhận 2 ông này đúng là trí thức yêu nước. 
Nhưng trong lý luận (kiểu ăn gian) để chứng minh (kiểu tầm bậy) thì các đồng chí ta lại lộ hàng, lộ ra các bản chất lo sợ mà đúng ra không thể có cho một đảng tự vỗ ngực cho mình là đỉnh cao trí tuệ, là lãnh đạo xứng đáng nhất: 
"...để “nhất thiết phải đổi mới hệ thống cầm quyền, từ độc đảng sang đa đảng…”. Chẳng ai lạ gì những lời khuyên xưa cũ này của ông. Theo những ý kiến này thì dẫn đến xóa bỏ Đảng Cộng sản chứ đâu phải là xây dựng Đảng? Làm như vậy là làm cho Đảng sụp đổ chứ đâu phải là làm cho Đảng mạnh lên?" 
Các đồng chí ta thú nhận: có thêm một đảng khác là đảng các đồng chí sụp ngay! 
Tiếp theo, các đồng chí đã chứng minh ông Bùi Tín sai bét bằng cách:
So sánh Việt Nam ta dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng vinh quang (nhưng "suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tệ tham nhũng, lãng phí, hư hỏng trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, kể cả ở cấp cao...") rằng: "ông thiếu thông tin trong nước, không được tận mắt chứng kiến những đổi thay của đất nước từ công cuộc đổi mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo nên suy nghĩ như vậy". 
với thằng tư bản giãy chết Mỹ: "nước Mỹ đầy dẫy những mâu thuẫn bắt nguồn từ chính bản chất của chế độ này mà rõ nhất là sự phân hóa giàu nghèo, khoảng cách giữa những người bóc lột và người bị bóc lột. Tại Mỹ, 1% dân số là người giàu đã chiếm tới 25% trong tổng số 14,5 nghìn tỷ USD GDP của đất nước (thống kê cuối năm 2011). Riêng phố Uôn, nơi được coi là trung tâm tài chính toàn cầu thì 1% người giàu đã chiếm giữ tới 99% số tiền ở phố Uôn. Và đó là nguyên nhân dẫn đến làn sóng biểu tình với khẩu hiệu “chúng tôi là 99%” của những người nghèo phản đối sự tham lam tới vô độ của những ông chủ ngân hàng, của những nhà tài phiệt. Hiện phong trào này đang lan rộng ra tới hơn 80 quốc gia khác, hậu quả rất lớn, chưa khắc phục được. Quy luật phân chia tài sản, dẫn đến phân hóa giàu-nghèo như thế có phải là nền móng của đạo đức xã hội không?". 
Hoan hô đảng ta! Đả đảo đế quốc Mỹ! 
Ghi chú: Lời khuyên (không phải của ông Nguyễn Thanh Giang và ông Trần Lâm): Phố Wall nếu các đồng chí không phát âm đúng được thì cứ dùng đại là phố Wall. Đừng có Uôn nghe vừa kì vừa cục vừa... hơi bị ngu.

Túm lại, cái tít thì thật ngon nhưng nội dung thì... không có gì quý hơn lưỡi gỗ. Không những các đồng chí Quân đội đảng ta không chứng minh được gì mà còn bộc lộ thêm những sai trái của mình. Đổi tít thành "Một bình luận sai bét về một bình luận không tìm được điểm lệch sai" chăng!?
Cuối bài, các đồng chí đảng ta cũng không quên thòng thêm điệp khúc quan trọng "Không để các thế lực thù địch, những phần tử cơ hội lợi dụng, xuyên tạc, đả kích gây rối nội bộ". Phải chi, nguyên bài viết dài càng cố gắng chứng minh càng kẹt, các đồng chí chỉ cần nói: Bùi Tín là "một thế lực thù địch, phần tử cơ hội lợi dụng, xuyên tạc, đả kích gây rối nội bộ" cho ngắn gọn, khỏe và rẻ, khỏi tốn giấy mực, thì giờ người đọc. Các đồng chí vẫn luôn làm điều này với những công dân Việt Nam yêu nước, và ông Bùi Tín - một người yêu nước - chắc cũng không lấy đó làm phiền!

TB.


1. Lần sau nếu các đồng chí có hiên ngang viết thì cũng hiên ngang ghi chú nguồn dẫn 2 bài viết của ông Bùi Tín để "toàn thể nhân dân tin cậy vào đảng của các đồng chí" vào đọc, đối chiếu, nhận định, phê bình. Tập dần cho nó chuyên nghiệp nhé.


2. Nếu 2 bài viết của ông Bùi Tín có tác động rộng rãi lên các "đảng viên đang (hay sắp) bị khủng bố" và các đồng chí không có được một lý luận phản biện nào coi được thì nên... ngậm miệng ăn tiền, nín thở qua sông. Đây là "lời khuyên bảo vệ đảng" đấy.
_________________________________________
Nguồn: 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét