Ta thường nghe chuyện: Kỷ Tín 紀 信 liều thân chịu chết thay cho vua
Cao-đế; Do Vu 由 于 lấy mình đỡ ngọn giáo cho vua Chiêu-vượng; Dư Nhượng 豫
讓 nuốt than để báo thù cho chủ; Thân Khoái 申 蒯 chặt tay để cứu nạn cho
nước; Kính Đức 敬 德 là một chức quan còn nhỏ, mà liều thân cứu vua
Thái-tông được thoát vòng vây; Kiểu Khanh 杲 卿 là một bề tôi ở xa, mà kể
tội mắng thằng Lộc Sơn 祿 山 là quân nghịch-tặc. Các bậc trung-thần
nghĩa-sĩ ngày xưa, bỏ mình vì nước, đời nào không có? Giả-sử mấy người
ấy cũng cứ bo bo theo lối thường tình, chết già ở xó nhà thì sao cho lưu
danh sử-sách đến nghìn muôn đời như thế được?
Nay các ngươi vốn dòng vũ-tướng, không hiểu văn-nghĩa, nghe những
chuyện cổ-tích ấy, nửa tin nửa ngờ, ta không nói làm gì nữa; ta hãy đem
chuyện đời Tống, Nguyên mới rồi mà nói: Vương công Kiên 王 公 堅 là người
thế nào? Tỳ-tướng của Vương công Kiên là Nguyễn văn Lập 阮 文 立 lại là
người thế nào, mà giữ một thành Điếu-ngư[1] nhỏ mọn, chống với quân Mông-kha[2]
kể hàng trăm vạn, khiến cho dân sự nhà Tống, đến nay còn đội ơn sâu.
Đường ngột Ngại là người như thế nào? Tỳ-tướng của Đường ngột Ngại là
Xích tu Tư lại là người thế nào, mà xông vào chỗ lam-chướng xa xôi, đánh
được quân Nam-chiếu trong vài ba tuần, khiến cho quân-trướng đời Nguyên
đến nay còn lưu tiếng tốt. Huống chi ta cùng các ngươi sinh ở đời
nhiễu-nhương, gặp phải buổi gian-nan này, trông thấy những ngụy-sứ đi
lại rầm-rập ngoài đường, uốn lưỡi cú diều mà xỉ-mắng triều-đình, đem
thân dê chó mà bắt-nạt tổ-phụ, lại cậy thế Hốt tất Liệt 忽 必 烈 mà đòi
ngọc-lụa, ỷ thế Vân-nam-vương[3] để vét bạc vàng; của kho có hạn, lòng tham không cùng, khác nào như đem thịt mà nuôi hổ đói, giữ sao cho khỏi tai-vạ về sau!
Ta đây, ngày thì quên ăn, đêm thì quên ngủ, ruột đau như cắt, nước
mắt đầm đìa, chỉ căm-tức rằng chưa được sả thịt lột da của quân giặc,
dẫu thân này phơi ngoài nội cỏ, xác này gói trong da ngựa, thì cũng đành
lòng. Các ngươi ở cùng ta coi giữ binh-quyền, cũng đã lâu ngày, không
có áo thì ta cho áo, không có ăn thì ta cho ăn, quan còn nhỏ thì ta
thăng thưởng, lương có ít thì ta tăng cấp, đi thủy thì ta cho thuyền, đi
bộ thì ta cho ngựa, lúc hoạn-nạn thì cùng nhau sống chết, lúc nhàn-hạ
thì cùng nhau vui cười, những cách cư-xử so với Vương công Kiên, Đường
ngột Ngại ngày xưa cũng chẳng kém gì.
Nay các ngươi trông thấy chủ nhục mà không biết lo, trông thấy
quốc-sỉ mà không biết thẹn, thân làm tướng phải hầu giặc, mà không biết
tức, tai nghe nhạc để hiến ngụy sứ, mà không biết căm; hoặc lấy việc
chọi gà làm vui-đùa, hoặc lấy việc đánh bạc làm tiêu-khiển, hoặc vui thú
về vườn ruộng, hoặc quyến-luyến về vợ con, hoặc nghĩ về lợi riêng mà
quên việc nước, hoặc ham về săn-bắn mà quên việc binh, hoặc thích rượu
ngon, hoặc mê tiếng hát. Nếu có giặc đến, thì cựa gà trống sao cho đâm
thủng được áo-giáp; mẹo cờ-bạc sao cho dùng nổi được quân-mưu; dẫu rằng
ruộng lắm vườn nhiều, thân ấy nghìn vàng khôn chuộc; vả lại vợ bìu con
díu, nước này trăm sự nghĩ sao; tiền-của đâu mà mua cho được đầu giặc;
chó săn ấy thì địch sao nổi quân thù; chén rượu ngon không làm được cho
giặc say chết, tiếng hát hay không làm được cho giặc điếc tai; khi bấy
giờ chẳng những là thái-ấp của ta không còn, mà bổng-lộc của các ngươi
cũng hết; chẳng những là gia-quyến của ta bị đuổi, mà vợ con của các
ngươi cũng nguy; chẳng những là ta chịu nhục bây giờ, mà trăm năm về
sau, tiếng xấu hãy còn mãi mãi; mà gia-thanh của các ngươi cũng chẳng
khỏi mang tiếng nhục, đến lúc bấy giờ các ngươi dẫu muốn vui-vẻ, phỏng
có được hay không?
Nay ta bảo thật các ngươi: nên cẩn-thận như nơi củi lửa, nên giữ-gìn
như kẻ húp canh, dạy-bảo quân-sĩ, luyện-tập cung tên, khiến cho người
nào cũng có sức khỏe như Bàng Mông và Hậu Nghệ, thì mới có thể dẹp tan
được quân giặc, mà lập nên được công-danh. Chẳng những là thái-ấp ta
được vững bền, mà các ngươi cũng đều được hưởng bổng-lộc; chẳng những là
gia-quyến của ta được yên-ổn, mà các ngươi cũng đều được vui với vợ
con, chẳng những là tiên-nhân ta được vẻ-vang, mà các ngươi cũng được
phụng-thờ tổ-phụ, trăm năm vinh-hiển; chẳng những là một mình ta được
sung-sướng, mà các ngươi cũng được lưu-truyền sử sách, nghìn đời
thơm-tho; đến bấy giờ các ngươi dầu không vui-vẻ, cũng tự khắc được
vui-vẻ.
Nay ta soạn hết các binh-pháp của các nhà danh-gia hợp lại làm một
quyển gọi là « Binh-thư yếu-lược ». Nếu các ngươi biết chuyên-tập sách
này, theo lời dạy-bảo, thì mới phải đạo thần-tử; nhược bằng khinh bỏ
sách này, trái lời dạy-bảo, thì tức là kẻ nghịch-thù.
Bởi cớ sao? Bởi giặc Nguyên cùng ta, là kẻ thù không đội trời chung,
thế mà các ngươi cứ điềm-nhiên không nghĩ đến việc báo thù, lại không
biết dạy quân-sĩ, khác nào như quay ngọn giáo mà đi theo kẻ thù, giơ tay
không mà chịu thua quân giặc, khiến cho sau trận Bình-lỗ[4]
mà ta phải chịu tiếng xấu muôn đời, thì còn mặt-mũi nào đứng trong trời
đất nữa. Vậy nên ta phải làm ra bài hịch này để cho các ngươi biết bụng
ta.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét