Năm 1946, từ dân một nước nô lệ (một
tờ đơn xin giấy thông hành của
người dân mù
chữ
cũng phải
nhờ viết
bằng tiếng
nước ngoài)
chúng
ta đã xúc
động biết
bao khi được viết lên đầu trang
giấy:
Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc
(Dân tộc) (Dân quyền) (Dân sinh)
Đó là mục tiêu của một dân tộc
đã đứng lên đòi quyền sống,
cái mục
tiêu khiêm
tốn, bình
dị,
dễ thương
nhưng cũng đủ
để cả một
dân tộc
phấn đấu
trong vài
thế kỷ. Còn chủ nghĩa Marx-Lénine
ngay từ đầu đã được Nguyễn-Ái-Quốc
coi là
'con đường',
là phương
tiện,
là 'cái cần thiết cho
chúng ta' thì nó
không thể
quý hơn chính 'chúng ta' được!
Đảng đã đưa Dân tộc sang bờ
Độc lập và đang cùng Dân
tộc dấn
bước trên
con đường
đến
Tự do, Hạnh
phúc. Đường
đi
có cả loài
người,
đâu phải
một mình ta.
Những quy luật tiến hóa là
chung cho cả Thế giới, những
thành
tựu của nền
văn minh
chung,
đặc biệt
là về tổ
chức xã hội,
đã bày ra
ai cũng
thấy rõ,
bài học
cay đắng của 'chủ nghĩa biệt
phái' chẳng phải đang còn
nóng hổi đó
sao? Tổ quốc
Việt Nam
là chung
của mọi ngưòi
Việt
Nam, không
một
lực lượng
chính trị
nào có thể độc quyền yêu
Tổ quốc.
Ta biết ơn chiếc thuyền nan
đã đưa ta qua sông, nhưng
sang bờ
rồi mà
cứ cắm
cúi mang
'chiếc
thuyền mác-xít
chỉ huy'
trên lưng
như
cái mai
rùa thì
tránh
sao khỏi bị người ngoài
đàm tiếu và người thân nghi ngờ
rằng có
sự che
đậy hoặc
cất giấu cái
gì trong
đó? Cái
'hành trang
khác
người'
ấy quả
thực không
còn ích lợi gì cho Dân
tộc, có chút bỏ được mới mong
tự giải
thoát, để
được
lâng lâng
nhẹ nhàng,
rảo bước
cho kịp
bạn
bè trên đường
thiên lý...
Những ngày tháng 5 năm
1993
Hà Sỹ Phu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét