Nhân đọc bài:
Những góp ý không phù hợp với thực tiễn Việt Nam
tại đây: http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/5/5/5/177820/Default.aspx
Tôi là một người ít hiểu biết về chính trị muốn thắc mắc một số vấn đề mà bài báo chưa làm rõ.
Bài báo bàn về vấn đề tam quyền phân lập: "Trên một số tờ báo điện tử tiếng Việt ở nước ngoài xuất hiện ý kiến cho rằng, Việt Nam nên xây dựng nhà nước “tam quyền phân lập” theo mô hình phương Tây thì mới tránh được tình trạng “lạm quyền do chế độ độc đảng không có sự cạnh tranh và giám sát tự thân”. Thậm chí, có người còn cho rằng “không thực hiện nhà nước “tam quyền phân lập” là quay lưng lại với văn minh”(!) "
Theo bài báo: "Mô hình nhà nước “tam quyền phân lập” ra đời gắn liền với cuộc đấu tranh của giai cấp tư sản chống lại chế độ phong kiến, là bước tiến bộ so với chế độ quân chủ phong kiến. Nó trở thành nguyên tắc cơ bản để tổ chức hoạt động của nhà nước tư sản, gắn liền với nó là chế độ chính trị đa đảng. Tuy nhiên, thực tiễn tồn tại mấy trăm năm qua của mô hình này cũng đã bộc lộ nhiều điểm hạn chế."
Tuy nhiên bài báo lại không thể lấy ra dẫn chứng về những điểm hạn chế của mô hình này làm người đọc thắc mắc.
Bài báo cho rằng: "Tổ chức bộ máy nhà nước như thế nào để nhà nước thực sự là của dân, do dân và vì dân - đó là vấn đề được Đảng Cộng sản Việt Nam luôn đặt lên hàng đầu, là vấn đề có tính nguyên tắc trong xây dựng Nhà nước pháp quyền XHCN ở Việt Nam hiện nay"
Về vấn đề này thì các Nhà nước Tư sản có phấn đấu tổ chức bộ máy nhà nước với mục tiêu như trên (nhà nước của dân, do dân, và vì dân) hay không? Hay đây chỉ là tiêu chí duy nhất của nhà nước pháp quyền XHCN ở Việt Nam.
Theo tôi, nếu Nhà nước Tư bản nếu không làm được việc này hay không phấn đầu vì mục đích này thì sẽ bị cử tri tẩy tray ngay lập tức và sẽ không được đề cử vào nhiệm kỳ tiếp theo.Vậy điểm này thì hai tổ chức nhà nước CNXH và TBCN cũng chỉ ngang nhau mà thôi chưa rõ được bên nào ưu việt hơn.
Bài báo tiếp tục viết: "Như chúng ta đều biết, sau bao đêm trường nô lệ, trong Cách mạng Tháng Tám 1945, nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đã giành lại quyền làm chủ đất nước. Điều này quyết định một đặc điểm lớn trong quá trình xây dựng Nhà nước của nhân dân ta là ngay từ khi ra đời, Nhà nước ta đã mang bản chất giai cấp công nhân, do Đảng Cộng sản lãnh đạo"
"Tại
Đại hội XI của Đảng, tiếp thu ý kiến góp ý của nhân dân, trong Cương
lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH ở Việt Nam (bổ
sung, phát triển năm 2011), Đảng ta nhấn mạnh chủ trương xây dựng “Nhà
nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân, do Đảng
Cộng sản lãnh đạo”. Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa mà chúng ta xây
dựng khác xa với nhà nước pháp quyền tư sản. Đại hội XI đã khẳng định:
Nhà nước pháp quyền tư sản dựa trên nguyên tắc “tam quyền phân lập”, tức
là phân chia quyền lực, còn nhà nước pháp quyền XHCN mà nhân dân ta xây
dựng không phân chia quyền lực, mà có sự “phân công”, “phối hợp” và
“kiểm soát” trong thực hiện ba quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp.
Điều này sẽ bảo đảm cho chúng ta kế thừa những mặt tích cực, khắc phục
mặt hạn chế của nhà nước “tam quyền phân lập”.
Vì
vậy, những ý kiến “khuyên” nhân dân Việt Nam nên xây dựng nhà nước “tam
quyền phân lập” thực chất là kích động tư tưởng đa nguyên chính trị, đa
đảng đối lập; xóa bỏ vai trò Đảng lãnh đạo Nhà nước đã được xác định
tại Điều 4 của Hiến pháp năm 1992."
Lại nói về vấn đề tam quyền phân lập:
Nhà nước pháp quyền XHCN mà nhân dân ta xây
dựng không phân chia quyền lực, mà có sự “phân công”, “phối hợp” và
“kiểm soát” trong thực hiện ba quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp. Vậy thì tính ưu việt của cách tổ chức nhà nước như thế này hơn tổ chức nhà nước theo nguyên tác tam quyền phân lập ở chỗ nào, hạn chế được những mặt tiêu cực gì, phát huy được những mặt tích cực nào??? Tác giả cần nói rõ để nhân dân khỏi và mơ mộng về một nhà nước tổ chức theo nguyên tắc "tam quyền phân lập" ???!!!
Tiếp theo bài báo tiếp tục khẳng định: "Trong bài viết này, chúng tôi xét thấy không cần phải nhắc lại một thực
tế là lịch sử đấu tranh giành độc lập dân tộc và xây dựng đất nước kể từ
năm 1945 đến nay đã thừa nhận vai trò lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng
sản Việt Nam đối với nhà nước và xã hội. Giai đoạn 1945-1946, vai trò
lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với cách mạng Việt Nam
được nhân dân thừa nhận và xác lập ngay trong điều kiện nước ta có nhiều
đảng phái cùng hoạt động. Vai trò lãnh đạo duy nhất của Đảng ta đối với
sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN không phải là ý chí
chủ quan của Đảng mà là kết quả đấu tranh cách mạng của nhân dân Việt
Nam. Đây là một tất yếu khách quan. Mọi mưu toan hạ thấp vai trò của
Đảng đều trái với quy luật tự nhiên của lịch sử dân tộc, đi ngược lại
nguyện vọng chính đáng của tuyệt đại bộ phận nhân dân Việt Nam."
Tư tưởng của Đảng cộng sản Việt Nam khẳng định rằng: "Một dân tộc, một đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không trang sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân" - Hồ Chí Minh Toàn tập, t.12 tr.557-558. Vậy Đảng CSVN có phải là luôn luôn đúng hay không???
Vì vậy không thể khẳng định rằng vì đảng có công lãnh đạo giải phòng dân tộc thì nghiễm nhiên đảng sẽ tiếp tục có vai trò lèo lái dân tộc trong thời kỳ hoà bình, cái này không phải là một tất yếu khách quan của khoa học và cũng cần phải nghiên cứu thêm.
Và cuối cùng bài báo kết luận: "Những ý kiến cho rằng, Việt Nam cần thực hiện “tam quyền phân lập” mà
thực chất là đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập là những lời góp ý
xa lạ với thực tiễn Việt Nam, trái với ý chí và nguyện vọng của nhân
dân Việt Nam."
Thực sự bài báo đã không nêu được những ưu điểm nổi bật của chế độ độc đảng so với chế độ đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập để có thể khẳng định rằng chế độc độc đảng là tất yếu.Cuối cùng có thể kết luận rằng đây là một bài báo không đạt yêu cầu và thiếu tính thuyết phục.
Tôi kẻ mông muội! sẽ tiếp tục tìm kiếm các các thông tin để xem Nhà nước Pháp quyền XHCN Việt Nam có vượt trội hơ so với nhà nước Pháp quyền TBCN hay không? rất mong mỏi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét